LỜI KỂ VÀ Ý NGHĨA CỦA CÂU TRUYỆN CỔ TICH TẤM CÁM NGẮN GỌN, CHỌN LỌC HAY NHẤT

Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam

Lời dẫn cùng một tác giả thực chất truyện cổ tích Lai lịch truyện cổ tích Truyện cổ vn qua những thời đại kho báu truyện cổ tích vn Sự tích dưa đỏ Sự tích trầu, cau cùng vôi Sự tích trái sầu riêng biệt Sự tích cây máu dụ Sự tích chim hít cô Sự tích chim tu hụ Sự tích chim quốc Sự tích chim năm-trâu-sáu-cột với chim bắt-cô-trói-cột Sự tích chim đa đa Sự tích bé nhái Sự tích bé muỗi Sự tích con khỉ Sự tích cá he Sự tích nhỏ sam Sự tích nhỏ dã tràng gốc tích cỗ lông quạ và cỗ lông công nơi bắt đầu tích giờ đồng hồ kêu của vạc, cộ, dủ dỉ, đa đa và con chuột Gốc tích loại nốt bên dưới cổ nhỏ trâu Sự tích dòng chân sau nhỏ chó Sự tích dòng chổi Sự tích ông đầu rau xanh Sự tích ông bình vôi Sự tích cây nêu ngày Tết nơi bắt đầu tích bánh chưng cùng bánh dày cội tích ruộng thác đao tốt là truyện Lệ Phụng đọc Sự tích hồ gươm Sự tích hồ tía bể Sự tích đầm Nhất dạ cùng bãi tự nhiên và thoải mái Sự tích đầm mực Sự tích sông bên Bè xuất xắc là truyện Thủ Huồn nguyên nhân sông đánh Lịch với sông Thiên Phù nhỏ bé lại? Sự tích đá Vọng phu Sự tích đá Bà rầu Sự tích thành Lồi Sự tích núi tử vi ngũ hành Thạch Sùng không đủ mẻ kho hay là sự tích nhỏ mối Bò to bò ốm Nữ hành giành bội bạc Lẩy bẩy như Cao Biền dậy non Bụng làm cho dạ chịu đựng hay là truyện thầy hít Đọc kho báu truyện cổ tích việt nam tập II của Nguyễn Đổng đưa ra Đồng tiền Vạn lịch Của thiên trả địa Nợ tình không trả cho ai, Khối tình sở hữu xuống tuyền đài không tan Nợ như Chúa Chổm Hồn Trương Ba, domain authority hàng giết thịt Sinh bé rồi new sinh cha, sinh con cháu giữ nhà rồi mới sinh ông Con vợ khôn đem thằng ông chồng dại như bông hoa lài cấm bãi cứt trâu cứu vãn vật vật dụng trả ơn cứu giúp nhân nhân trả oán Đứa bé trời đánh hay là truyện Tiếc kê chôn bà mẹ Giết chó răn dạy chồng bố mẹ nuôi bé bể hồ lai láng, bé nuôi bố mẹ kể tháng nhắc ngày không đỗ ông nghè đã bắt nạt hàng tổng Dì bắt buộc thằng bị tiêu diệt trôi, còn tôi buộc phải đôi sấu sành dòng kiến mày kiện củ khoai Vận khứ hoài tô năng trí tử, thời lai bạch thủy khả thôi sinh Trinh phụ hai ông xã Kiện ngành đa To đầu nhưng mà dại, nhỏ dại dái nhưng khôn Nhân tham tài nhi tử, điểu tham thực nhi vong nói dối như Cuội Của trời trời lại đem đi, giương hai con mắt ếch làm đưa ra được trời hai ông tướng mạo Đá Rãi Lê Như Hổ phái mạnh Lía bạn bè sinh năm tứ anh tài to đùng đúc chuông hay là việc tích trâu vàng hồ tây Thạch sanh Đại vương Hai hay là truyện giết thuồng luồng Ông Ồ Âm dương giao chiến Yết Kiêu Lý Ông Trọng hay là sự tích Thánh Chèm Bảy Giao, Chín Quỳ fan ả hòn đảo với giặc Minh Bợm lại gặp bợm tuyệt bợm già mắc mồi nhử cò ke Quận Gió bé mối làm bệnh Bùi nắm Hổ Em nhỏ xíu thông minh Trạng nhân từ Thần giữ lại của Kẻ trộm dạy học trò bé mụ Lường bé sáo cùng phú trưởng giả bé gà và con hổ con thỏ và bé hổ Mưu bé thỏ Bợm già mắc bả hay là mưu trí bọn bà Gái ngoan dạy ông chồng Bà lớn đười ươi nhỏ chó, nhỏ mèo và anh chàng nghèo khổ tín đồ họ Liêu cùng Diêm Vương kho báu truyện cổ tích vn của Nguyễn Đổng đưa ra Cố Ghép Ông phái mạnh Cường núm Bu Quận He Hầu tạo ra Lê Lợi Lê Văn Khôi ba Vành Hai nàng công chúa nhà Trần vk ba Cai Vàng fan thợ mộc phái nam Hoa Người đầy tớ và người đánh cắp Ba nam giới thiện nghệ đàn ông ngốc được kiện Người lũ bà bị vu oan Tra tấn hòn đá Nguyễn Khoa Đăng gai bấc tìm ra thủ phạm Phân xử tài tình Người đàn bà mất tích Tinh nhỏ chuột Hà Ô Lôi Miếng trầu kỳ diệu Tú Uyên Nợ duyên vào mộng trường đoản cú Đạo Hạnh hay là sự tích Thánh Láng phái mạnh đốn củi và con tinh người thợ đúc cùng anh học nghề Sự tích đình làng Đa Hòa con chim khách hàng màu nhiệm Cây tre trăm đốt tín đồ lấy cóc Cây thuốc cải tử hoàn sinh hay là việc tích thằng Cuội cung trăng Lấy ông xã dê tín đồ lấy ếch Sự tích động Từ Thức tín đồ học trò và bố con quỷ Hai cô nàng và cục bướu bạn hóa dế Thánh Gióng Ai sở hữu hành tôi tuyệt là lọ nước thần fan dân nghèo và Ngọc hoàng kho báu truyện cổ tích việt nam của Nguyễn Đổng chi Sự tích công chúa Liễu Hạnh tín đồ thợ săn với mụ chằng quan lại Triều tốt là loại áo tàng hình Miêu thần hay là sự tích loài chuột và mèo con cóc liếm nước mưa Thầy cứu vãn trò Hai con cò và nhỏ rùa cô bé lấy ck hoàng tử tín đồ dì ghẻ độc ác hay là sự việc tích bé dế có tác dụng ơn hóa sợ Huyền Quang hủy diệt mãng xà gần cạnh Hải Tam và Tứ Bính cùng Đinh Hà rầm hà rốc Ông già chúng ta Lê Tấm Cám Phạm Nhĩ bé ma báo oán Rắn báo ân oán Rạch đùi đậy ngọc fan học trò và con hổ Sự tích đền rồng Cờn Quân tử ác độc đại vương Mũi lâu năm Bốn cô gái muốn lấy chồng hoàng tử Ông dài ông Cộc hay là việc tích thần sông Kỳ-cùng Sự tích tháp Báo ân vụ kiện tụng châu chấu Bà ong chúa chàng trai họ Đào Duyên nợ tái sinh Mỵ Châu - Trọng Thủy giỏi là truyện nỏ thần cô gái con thần Nước mê con trai đánh cá quan tiền âm Thị Kính Sự tích bãi nguyễn trần nam Bán tóc đãi các bạn Trọng nghĩa coi thường tài Ả Chức con trai Ngưu tư người bạn Người cưới ma vk chàng Trương Sự tích khăn tang Ngậm ngải tìm kiếm trầm hay là sự tích núi mẫu tử cái vết đỏ bên trên má công nương con trai ngốc học tập khôn trôi dạt của anh chàng ngốc hay la tuân theo vợ dặn Thịt gà thuốc ông chồng Hòa thượng và fan thợ giày Hai bạn bè và nhỏ chó đá đàn ông rể thong manh làm cho công chúa nói được Rủ nhau đi kiếm mật ong cô bé lừa thày sãi, xóm trưởng và ông quan thị trấn Thầy lang cực chẳng đã Giận tao mày sinh sống với ai giỏi là truyện phụng hoàng đất tử vong của tư ông sư nhì bảy mười ba Về kho tàng truyện cổ tích việt nam Đặc điểm của truyện cổ tích việt nam / 1 Đặc điểm của truyện cổ tích nước ta / 2 Đặc điểm của truyện cổ tích nước ta / 3 Đặc điểm của truyện cổ tích nước ta / 4 demo tìm nguồn gốc truyện cổ tích vn Lời sau sách Báo cùng tạp chí kho báu truyện cổ tích vn từ bình diện một công trình nghiên cứu Nhà cổ tích học tập Nguyễn Đổng chi với bộ kho tàng truyện cổ tích nước ta Một vài cam kết ức về anh tôi Bảng tra cứu vớt tên truyện kho tàng truyện cổ tích nước ta

Ngày xưa, gồm Tấm và Cám là hai bà bầu cùng phụ thân khác mẹ. Hai chị em suýt soát tuổi nhau. Tấm là con vk cả, Cám là con bà xã lẽ. Bà mẹ Tấm đã chết từ hồi Tấm còn bé. Kế tiếp mấy năm thì phụ vương Tấm cũng chết. Tấm sinh sống với mẹ ghẻ là bà bầu của Cám. Nhưng lại dì ghẻ của Tấm là tín đồ rất cay nghiệt. Mặt hàng ngày, Tấm buộc phải làm lụng luôn canh, hết chăn trâu, gánh nước, mang đến thái khoai, vớt bèo; đêm lại còn xay lúa giã gạo cơ mà không hết việc. Trong những lúc đó thì Cám được bà bầu nuông chiều, được ăn trắng mang trơn, xuyên ngày quanh quẩn ở trong nhà không phải thao tác nặng.

Bạn đang xem: Truyện cổ tich tấm cám

Một hôm fan dì ghẻ đưa cho hai chị em mỗi người một mẫu giỏ bảo ra đồng bắt bé tôm dòng tép. Mụ ta hẹn hẹn: - "Hễ đứa nào bắt được đầy giỏ thì thưởng cho một cái yếm đỏ!".

Ra đồng, Tấm dựa vào mò cua bắt ốc sẽ quen yêu cầu chỉ một buổi là được đầy giỏ vừa cá vừa tép. Còn Cám thì đủnh đỉnh dạo bước hết ruộng nọ lịch sự ruộng kia, mãi đến chiều vẫn ko được gì.

Thấy Tấm bắt được một giỏ đầy, Cám bảo chị:

- Chị Tấm ơi chị Tấm! Đầu chị lấm, chị hụp mang lại sâu, kẻo về dì mắng.

Tin là thật, Tấm bèn xuống ao lội ra vị trí sâu rửa mặt rửa. Cám thừa thời gian trút hết tép của Tấm vào giỏ của bản thân mình rồi tía chân bốn cẳng về trước. Lúc Tấm bước lên chỉ từ giỏ không, bèn ngồi xuống bưng mặt khóc hu hu.

Bấy tiếng Bụt đã ngồi trên tòa sen. Bất chợt nghe tiếng khóc của Tấm liền hiện nay xuống hỏi:

- Con làm sao lại khóc?

Tấm nhắc sự tình mang đến Bụt nghe. Bụt bảo:

- Thôi con hãy nín đi! bé thử chú ý vào giỏ xem còn tồn tại gì nữa không?

Tấm chú ý vào giỏ rồi nói:

- chỉ từ một con cá bống.

- bé đem con cá bống ấy về bên thả xuống giếng nhưng nuôi. Từng bữa, đáng nạp năng lượng ba chén bát thì con ăn uống hai, còn một mang thả xuống cho bống. Mỗi lần cho ăn, con nhớ gọi như vậy này:

Bống bống, bang bang

Lên ăn cơm rubi cơm bạc đãi nhà ta,

Chớ nạp năng lượng cơm hẩm cháo hoa bên người

không điện thoại tư vấn đúng như thế nó không lên, nhỏ nhớ lấy!

Nói chấm dứt là Bụt đổi thay mất. Tấm theo lời Bụt thả bống xuống giếng. Rồi từ bỏ hôm ấy trở đi, cứ sau bữa ăn, Tấm những để dành riêng cơm giấu đưa ra đến bống. Mỗi lần nghe lời Tấm gọi, bống lại ngoi lên khía cạnh nước đớp phần đa hạt cơm của Tấm ném xuống. Tín đồ và cá ngày 1 quen nhau, cùng bống ngày 1 lớn lên trông thấy.

Thấy Tấm sau mỗi bữa tiệc thường với cơm ra giếng, mụ mẹ kế sinh nghi, bèn bảo Cám đi rình. Cám nấp ở lớp bụi cây mặt bờ giếng nghe Tấm điện thoại tư vấn bống, bèn nhẩm đến thuộc rồi về nhắc lại cho bà bầu nghe.

Tối hôm ấy mụ mẹ kế bảo Tấm sáng mai dậy sớm chăn trâu, với dặn:

- nhỏ ơi con! buôn bản đã bắt đầu cấm đồng rồi đấy. Mai con đi chăn trâu, đề nghị chăn đồng xa, chớ chăn đồng nhà, xóm bắt mất trâu.

Tấm vâng lời, sáng sau đưa trâu đi ăn thật xa. Ở nhà bà bầu con nhỏ Cám mang dĩa cơm ra giếng, cũng call bống lên nạp năng lượng y như Tấm gọi. Nghe lời gọi, bống ngoi lên mặt nước. Mẹ con Cám đã chực sẵn, bắt đem bống đưa về làm thịt.

Đến chiều Tấm dắt trâu về, sau khoản thời gian ăn uống xong xuôi Tấm lại mang bát cơm để dành ra giếng. Tấm gọi mãi tuy nhiên chẳng thấy bống ngoi lên như các khi. Tấm call mãi, call mãi, cuối cùng chỉ thấy một viên máu nổi lên phương diện nước. Biết tất cả sự chẳng lành cho bống, Tấm òa lên khóc. Bụt lại hiện tại lên, hỏi:

- Con làm sao lại khóc?

Tấm nói sự tình mang đến Bụt nghe, Bụt bảo:

- con bống của con người ta đã nạp năng lượng thịt mất rồi. Thôi bé hãy nín đi. Rồi về nhặt rước xương nó, kiếm tứ cái lọ vứt vào, lấy chôn xuống dưới tứ chân giường con nằm.

Tấm quay trở lại theo lời khuyên của Bụt đi kiếm xương bống, mà lại tìm mãi các xó vườn góc sân cơ mà không thấy đâu cả. Một con gà thấy thế, bảo Tấm:

- viên ta cục tác! mang lại ta cố thóc, ta bới xương cho!

Tấm bốc vậy thóc ném đến gà. Kê chạy vào nhà bếp bới một lúc thì được xương ngay. Tấm bèn nhặt lấy bỏ vào lọ và đem chôn bên dưới chân giường như lời Bụt dặn.

°

° °

Ít lâu sau, nhà vua mở hội luôn mấy tối ngày. Già trẻ trai gái những làng đầy đủ nô nức đi xem. Trên các nẻo đường, xống áo mớ tía mớ bảy dặt dìu tuôn về ghê như nước chảy. Hai người mẹ con con Cám cũng tậu sửa áo xống đẹp nhằm đi trẩy hội. Thấy Tấm cũng muốn đi, mụ dì ghẻ nguýt dài. Kế tiếp mụ đem một đấu gạo trộn lẫn với một đấu thóc, bảo Tấm:

- con hãy nhặt cho xong xuôi chỗ gạo này rồi bao gồm đi đâu hãy đi, đừng gồm bỏ dở, về không tồn tại gì nhằm thổi cơm trắng dì đánh đó.

Nói đoạn, hai người mẹ con quần áo xúng xính lên đường, Tấm ngồi nhặt một thời điểm mà chỉ mới được một nhúm, suy nghĩ rằng ko biết lúc nào mới nhặt xong, buồn bã, bèn khóc một mình. Giữa lúc đó Bụt hiện tại lên, hỏi:

- Con làm sao lại khóc?

Tấm chỉ vào dòng thúng, thưa:

- Dì bé bắt đề nghị nhặt thóc đã tạo ra thóc, gạo ra gạo, rồi new được đi xem hội. Lúc nhặt xong thì hội đã tan rồi, còn điều gì nữa cơ mà xem.

Bụt bảo:

- con đừng khóc nữa. Nhỏ mang loại thúng đưa ra giữa sân, để ta không nên một bọn chim sẻ xuống nhặt giúp.

- nhưng mà ngộ chim sẻ nạp năng lượng mất thì lúc trở về con vẫn tiếp tục bị đòn.

- bé cứ bảo chúng chũm này:

Rặt rặt (tức chim sẻ) xuống nhặt mang lại tao

Ăn mất phân tử nào thì tao tiến công chết<1>

thì chúng sẽ không ăn của bé đâu.

Tự nhiên sinh hoạt trên không tồn tại một bầy chim sẻ đáp xuống sảnh nhặt thóc ra một đằng, gạo ra một nẻo. Bọn chúng nó băng xăng ríu rít chỉ trong một thời gian đã có tác dụng xong, không suy suyển một hạt. Tuy vậy khi chim sẻ đã bay đi rồi, Tấm lại nức nở khóc. Bụt lại hỏi:

- Con làm thế nào còn khóc nữa?

- Con rách rưới rưới quá, bạn ta cấm đoán con vào coi hội.

- nhỏ hãy đào các chiếc lọ xương bống sẽ chôn cách đây không lâu lên thì sẽ có đủ rất nhiều thứ cho nhỏ trẩy hội.

Tấm vâng lời, đi đào các lọ lên. Đào lọ trước tiên lấy ra được một bộ áo mớ ba, một cái xống lụa, một chiếc yếm lụa điều và một cái khăn nhiễu. Đào lọ sản phẩm hai đem được một đôi giày thêu, đi vừa như in. Lọ thứ cha đào lên thì thấy một bé ngựa bé xíu tí, tuy vậy vừa để con ngựa xuống đất hốt nhiên chốc nó hí vang lên và trở thành ngựa thật. Đào đến lọ sau cùng thì lấy ra được một bộ yên cương xinh xắn.

Tấm mừng qua gấp tắm rửa rồi thắng cỗ vào, đoạn cưỡi lên ngựa mà đi. Ngựa chiến phóng một chốc đang đi đến kinh đô. Dẫu vậy khi phóng qua một chỗ lội, Tấm đánh rơi một chiếc giầy xuống nước không kịp nhặt. Khi ngựa dừng lại ở đám hội, Tấm đem khăn gói chiếc giầy còn lại rồi chen vào biển người.

Giữa cơ hội ấn thì đoàn xa giá bán cũng vừa tiến cho chỗ lội. Hai bé voi ngự đứng vị trí số 1 đoàn đến đây thoải mái và tự nhiên cắm ngà xuống đất kêu rống lên không chịu đi. Vua không đúng quân quân nhân xuống nước thử kiếm tìm xem; chúng ta nhặt ngay lập tức được chiếc giày thêu của Tấm tiến công rơi thời điểm nãy. Vua nhắm nhía chiếc giày không chán mắt, bụng bảo dạ: - "Chà, một chiếc giày thật xinh! người đi giày này hẳn cần là trang xuất xắc sắc".

Lập tức vua hạ lệnh đến rao mời tất cả đám lũ bà đàn bà đi xe hội mang lại ướm thử, hễ ai đi vừa chiếc giày thì vua đã lấy có tác dụng vợ. Đám hội lại càng náo sức nóng vì những bà, những vô chen nhau mang đến chỗ thử giày. Cô nào cô ấy lần lượt kéo vào ngôi lầu giữa bến bãi cỏ rộng để ướm thử một tý ước may. Nhưng lại chả có một chân như thế nào đi vừa cả. Bà bầu con bé Cám cũng trong những đó. Khi Cám và dì ghẻ bước thoát ra khỏi lầu thì chạm mặt Tấm. Cám mách mẹ:

- bà mẹ ơi, ai như chị Tấm cũng đi thử giầy đấy!

Mụ mẹ ghẻ của Tấm bĩu môi:

- nhỏ nỡm!

Chuông khánh còn chả nạp năng lượng ai,

Nữa là mảnh chỉnh vứt ko kể bờ tre.

Nhưng lúc Tấm để chân vào giầy thì vừa như in. Cô bé mở khăn lấy loại thứ nhì đi vào. Nhì chiếc giầy giống nhau như đúc. đàn lính hầu reo hò vui mừng. Lập tức vua sai đoàn thị thiếu nữ rước chị em vào cung. Tấm bước tới kiệu trước bé mắt kinh ngạc và hằn học của người mẹ con con Cám.

* * *

Tuy sinh sống trong hoàng cung, Tấm vẫn không quên ngày giỗ cha. Người vợ xin phép vua về nhà để soạn cỗ cúng góp dì. Bà bầu con nhỏ Cám thấy Tấm vui lòng thì ghen tuông ghét để bụng. Nay thấy Tấm về, lòng ganh ghét lại tưng bừng bốc lên. Nghĩ về ra được một mưu, mụ mẹ ghẻ bảo Tấm:

- trước đây con quen trèo cau, con hãy trèo xé mang một buồng để thờ bố.

Tấm vâng lời trèo lên cây cau. Lúc lên tới mức sát buồng thì ở bên dưới này mụ dì thay dao đẵn gốc. Thấy cây rung chuyển, Tấm hỏi:

- Dì làm gì dưới cội thế?

- cội cau lắm kiến, dì xua kiến cho nó khỏi lên đốt con.

Nhưng Tấm chưa kịp xé cau thì cây đang đổ, Tấm vấp ngã lộn cổ xuống ao, chết. Mụ dì ghẻ rối rít lột xống áo của Tấm cho con mình khoác vào rồi chuyển vào cung dối trá với vua rằng Tấm không may bị rơi xuống ao chết đuối, nay chuyển em vào để cố chị. Vua nghe nói vào bụng không vui tuy vậy vẫn không nói gì cả.

Lại rỉ tai Tấm chết biến thành chim vàng anh. Chim bay một mạch về kinh mang đến vườn ngự. Thấy Cám vẫn ngồi giặt áo mang lại vua ở giếng, vàng anh dừng lại trên một cành cây, bảo nó:

- Phơi áo chồng tao phơi lao phơi sào, chớ phơi bờ rào, rách áo ông xã tao.

Rồi chim quà anh cất cánh thẳng vào cung đậu ở cửa sổ, hót lên khôn cùng vui tai. Vua đi đâu, chim cất cánh đến đó. Vua đã nhớ Tấm ko nguôi, thấy chim lưu luyến theo mình, vua bảo:

- Vàng hình ảnh vàng anh, gồm phải bà xã anh, đâm vào tay áo.

Chim kim cương anh bay lại đậu vào tay vua, rồi rúc vào tay áo. Vua thương mến vàng anh quên cả ăn ngủ. Vua không nên làm một chiếc lồng bằng vàng mang lại chim ở. Từ đó, đêm ngày vua chỉ mải mê với chim siêu hạng đến Cám.

Cám vội về đơn vị mách mẹ. Mẹ nó bảo cứ bắt chim có tác dụng thịt nạp năng lượng rồi kiếm điều dối trá vua. Trở về cung vua, Cám nhân thời điểm vua đi vắng, bắt chim làm thịt ăn, rồi vứt lông chim ở ko kể vườn. Thấy mất rubi anh, vua hỏi, Cám đáp:

- Thiếp gồm mang thèm ăn uống thịt chim đề nghị trộm phép bệ hạ đã giết mổ thịt ăn mất rồi.

Vua không nói gì cả. Lông chim quà anh chôn làm việc vườn hóa ra nhị cây xoan đào. Khi vua đi chơi vườn ngự, cây cỏ của chúng sà xuống bịt kín thành bóng tròn như hai chiếc lọng. Vua thấy cây đẹp rợp bóng, sai lính hầu mắc võng vào nhì cây rồi ở chơi đợi mát. Khi vua đi khỏi thì cây cỏ lại vươn thẳng trở lại. Từ bỏ đó, ko ngày làm sao là vua không ra nằm chờ mát ở hai cây xoan đào.

Cám biết chuyện lại về méc mẹ. Mẹ nó bảo cứ không nên thợ chặt cây làm cho khung cửi rồi kiếm điều dối trá vua. Về mang đến cung, nhân một hôm gió bão, Cám sai thợ chặt nhị cây xoan đào rước gỗ đóng khung cửi. Thấy cây bị chặt, vua hỏi thì Cám đáp:

- Cây bị đổ bởi bão, thiếp sai thợ chặt làm khung cửi nhằm dệt áo mang lại bệ hạ.

Nhưng khi khung cửi đóng góp xong, Cám ngồi dệt vào dệt lúc nào thì cũng nghe thấy tiếng form cửi rủa mình:

Cót ca cót két,

Lấy tranh ông xã chị,

Chị khoét mắt ra.

Thấy vậy nhỏ Cám lo sợ vội về truyền tai mẹ. Bà bầu nó bảo đốt quách size cửi rồi mang tro đi đổ mang lại rõ xa và để được yên tâm. Về cho cung, Cám có tác dụng như lời người mẹ nói. Nó sẽ đem tro đang đốt cướp đi đổ ngơi nghỉ lề đường giải pháp xa hoàng cung. Đống tro mặt đường lại mọc lên một cây thị cao lớn, cây cỏ sum suê. Đến mùa gồm quả, cây thị chỉ đậu được bao gồm một quả, tuy vậy mùi thơm tỏa ngát khắp nơi. Một bà lão sản phẩm nước ở sát đó một hôm trải qua dưới nơi bắt đầu ngửi thấy mùi thơm, ngửng đầu nhìn lên thấy quả thị trên cành cao, bèn giơ bị ra nói lẩm bẩm:

- Thị ơi thị, rụng vào bị bà, bà đem bà ngửi, chứ bà không ăn.

Bà lão vừa dứt lời thì quả thị rụng ngay xuống đúng vào bị. Bà lão nâng niu đem về nhà chứa trong buồng, thỉnh phảng phất lại vào nhìn nghía và ngửi mùi thơm.

Ngày nào bà lão cũng đi chợ vắng. Từ trong trái thị chui ra một cô gái thân hình bé nhỏ dại như ngón tay nhưng chỉ trong chớp mắt đã biến thành Tấm. Tấm vừa bước ra đã cố gắng lấy chổi quét dọn thành tích sạch sẽ, rồi đi vo gạo thổi cơm, hái rau ở vườn đun nấu canh góp bà sản phẩm nước. Đoạn Tấm lại thu hình bé bé dại như cũ rồi đâm vào vỏ quả thị. Lần làm sao đi chợ về, bà lão cũng thấy nhà cửa ngăn nắp, cơm trắng ngon canh ngọt sẵn sàng thì lấy có tác dụng lạ.

Một hôm bà sản phẩm nước vờ vịt đi chợ, mang đến nửa đường lại lén trở về, rình ở cái cây sau nhà. Trong khi đó, Tấm từ trái thị chui ra rồi cũng làm các việc như hầu hết lần. Bà lão rón nhón nhén lại quan sát vào những khe cửa. Thấy lúc một cô bé xinh đẹp mắt thì bà mừng quá, thình lình xô cửa vào ôm choàng mang Tấm, đoạn xé vụn vỏ thị. Từ kia Tấm nghỉ ngơi với bà sản phẩm nước, nhì người mếm mộ nhau như hai bà bầu con. Hằng ngày Tấm giúp bà lão các việc thổi cơm, nấu nướng nước, gói bánh, têm trầu làm cho bà ngồi chào bán hàng.

Một hôm vua đi chơi ra ngoài hoàng cung. Thấy bao gồm quán nước mặt đường thật sạch bèn kẹ vào. Bà lão với trầu nước kéo lên vua. Thấy trầu têm cánh phượng, vua sực nhớ tới trầu vk mình têm cách đây không lâu cũng y hệt như vậy, lập tức phán hỏi:

- Trầu này ai têm?

- Trầu này phụ nữ già têm, bà lão đáp.

- con gái của bà đâu, call ra đây cho ta xem mặt.

Bà lão điện thoại tư vấn Tấm ra, Tấm vừa xuất hiện, vua phân biệt ngay bà xã mình ngày trước, gồm phần trẻ trung hơn xưa. Vua mừng quá, bảo bà sản phẩm nước nói lại sự tình, rồi truyền đến quân hầu đưa kiệu rước Tấm về cung.

Cám thấy Tấm về bên được vua yêu như xưa thì nó ko khỏi hại hãi. Một hôm Cám hỏi chị:

- Chị Tấm ơi chị Tấm, chị làm nạm nào mà lại đẹp thế? Tấm ko đáp, chỉ hỏi lại:

- có muốn đẹp không nhằm chị giúp!

Cám chấp nhận ngay. Tấm sai quân hầu đào một cái hố sâu và đun một nồi nước sôi. Tấm bảo Cám xuống hố rồi không đúng quân hầu dội nước sôi vào hố. Cám chết, Tấm sai rước xác làm cho mắm bỏ vô chĩnh gửi mang lại mụ dì ghẻ, nói là rubi của con gái mụ giữ hộ biếu. Bà bầu con Cám tưởng thật lấy mắm ra ăn, bữa nào thì cũng nức nở khen ngon. Một bé quạ nơi đâu bay mang đến đậu trên nóc đơn vị kêu rằng:

- Ngon ngỏn ngòn ngon! Mẹ ăn thịt con, gồm còn xin miếng?

Mẹ bé Cám giận lắm, chửi mắng ồn ã rồi vác sào xua quạ. Nhưng mang lại ngày mắm ngay gần hết, dòm vào chĩnh, mụ thấy đầu thọ của con thì lăn đùng ngã ngửa ra chết<2>.

KHẢO DỊ

Truyện trên bởi người miền bắc bộ kể, trong đó có vài chi tiết mỗi khu vực một khác. Ví dụ câu nói của tiến thưởng anh với Cám lúc Cám giặt áo mang đến vua, người tỉnh nghệ an có khu vực kể là:

- Giặt áo ông xã tao, thì giặt mang lại sạch, nhược bằng không sạch, tao rạch phương diện ra.

- Phơi áo chồng tao, thì phơi bởi sào, đừng phơi bờ rào, tao cào mặt ra<3>.

Xem thêm: Top 15+ câu lạc bộ bóng đá hà nội t&t, hanoi football club

Hay là câu của quạ:

- Ngon ngỏn ngòn ngon, ăn cả làm thịt con, thực ngon lắm phỏng<4>.

Riêng làm việc vùng Bắc-ninh, thì truyện Tấm Cám được ngợi ca như là lịch sử Thái phi Ỷ Lan. Quyển Lý triều đệ tam hoàng săng tích vẫn chép truyện bà Ỷ Lan gắn sát với nhân vật Tấm (khác cùng với truyện trên, ở chỗ này gọi ngược lại Tấm là Cám cùng Cám là Tấm. Ỷ Lan thái phi là Cám) với tước loại bỏ nhiều chi tiết của truyện dân gian:

Ở xóm Thổ-lỗi (hay Siêu-loại) huyện Gia Lâm gồm ông Lê Công Thiết và vợ là Vũ Thị Tinh chuyên trồng dây nuôi tằm. Một đêm vợ nằm nằm mộng thấy mình nuốt phương diện trăng, tiếp đến sinh một cô nàng tên là Cám (hoặc Khiết Nương). Vk chết, ck lấy bà xã kế là Chu Thị, sinh một gái không giống là Tấm. Thay rồi, mẩu truyện cũng diễn ra với đủ các tình huyết bắt cá, nuôi bống cùng nhặt xương bống chôn chân giường quả thật truyện bên trên vừa kể, chỉ gồm khác tại phần Bụt lại là nhà sư Đại Liên, tu ở miếu Linh-nhân. Cùng điều khác máy hai đáng xem xét là xương bống chôn một trăm ngày đào lên được một song hài quý, tuy nhiên khi Cám phơi đôi hài, thì một nhỏ quạ thần trông thấy, cắp rước một chiếc bay đến kinh kì rồi thả xuống sảnh điện. Vua bấy tiếng là Lý Thánh Tông chưa tồn tại con, cho đây là điềm lành, bèn loan báo cho lũ bà đàn bà khắp chỗ đi ướm hài.

Từ trên đây truyện phạt triển trọn vẹn khác với cổ tích nói trên. Vua đi ước tự sống chùa, xa giá mang đến đâu mọi fan đua nhau đi xem mang lại đấy. Chỉ gồm Cám vẫn chịu khó hái dâu. Một ông hàng dầu thấy một đám mây che trên đầu Cám, bèn mách mang đến quan quân biết. Vua cho điện thoại tư vấn Cám cho hỏi nguyên nhân không đi coi vua trẩy? Cám tâu bởi vì dì bắt đi hái dâu. Vua đến ướm chân vào hài thì vừa như in. Vua bèn lấy có tác dụng vợ, hotline là Ỷ Lan.

Truyện còn nối vào một mẩu nữa, kể việc Nguyễn Bông đầu thai: Ỷ Lan làm vợ vua lâu ngày vẫn chưa tồn tại con. Đại Điên chạm mặt Nguyễn Bông (là tín đồ vua sai mang lại chùa) hỏi: "Có mong làm hoàng tử không?". Bông đáp: "Muốn". Đại Điên dặn Bông lẻn vào bồn tắm của hoàng hậu trong những khi hoàng hậu đang tắm (tình ngày tiết này tương đương với tình tiết của truyện từ Đao Hạnh số 120, tập III). Kết quả, việc làm của Bông bại lộ, Bông bị án chém. Tối hôm ấy, Thánh Tông mộng thấy một tiên ông đưa tới cho một đứa con trai. Quả nhiên Ỷ Lan có mang đẻ ra một hoàng tử. Nhưng vợ họ Dương lại bắt trộm mất hoàng tử, nói dối là bé do bản thân đẻ ra, cùng thay vào trong 1 con mèo nói là nhỏ của Ỷ Lan (giống cùng với tình tiết của những truyện sinh sống Khảo dị số 166, tập IV). Béo lên, hoàng tử nhận thấy mẹ đẻ của bản thân mình và giết thịt chết bà xã họ Dương cùng bảy mươi kiểu mẫu cung nữ<5>.

Ở Bắc Ninh còn có người đề cập xen vào phần đa tình ngày tiết khác. Ví dụ: một trong những bốn chiếc lọ đào được tất cả một chai nước uống thần, nhờ lọ nước, Cám tấm vào, da dẻ trở phải trắng trẻo, người đẹp tuyệt vời trần (giống với tình tiết trong truyện Ai cài hành tôi, số 135, tập III).

Hay là: bởi Đại Điên bày vẽ, Bông lẻn vào trước buồng tắm của hoàng hậu, bới cát ở xuống từ vùi mình, khi thê thiếp dội nước, cát trôi, Bông lộ mặc định (giống với cốt truyện trong truyện Sự tích đầm Nhất dạ và kho bãi Tự-nhiên số 28, tập I.

Hay là: khi hoàng tử đăng vương (lúc đó hiền thê họ Dương còn mạo dìm là con mình), một hôm bỗng nhiên "nhật nguyệt u ám và sầm uất phất phân", bèn đi tra cứu giúp lại những nhà ngục, nhờ đó nỗi oan của Ỷ Lan mới được bày tỏ. Mẹ con nhận ra nhau do bao gồm dấu chữ vương bên dưới chân vua<6>.

Hay là: chiếc giầy của Cám (Tấm) bị thất lạc, không phải do quạ thần tha đi cơ mà là do sum sê trong hội Chen (trước phía trên ở xã La-miệt thuộc thị trấn Quế Võ, tất cả hội Chen, trong thời gian ngày hội trai gái tha hồ nước chen nhau (có khi vấp ngã cả xuống ao) v.v...<7>

Trước phía trên ở làng mạc Nam-sơn, huyện Võ-giàng còn có đền bái Bà Tấm, Bà Cám, quần chúng. # thường kiêng tên, call gạo tấm là đớn, cám là bổi (hàng năm có rước xách).

Chúng tôi cho rằng những diễn biến nói trên là vì người đời sau gán ghép vào truyện Tấm Cám, làm cho nó có bóng hình một thần tích, chẳng khác gì một số trong những tình tiết nhưng nhân dân vùng Bắc-ninh ghép vào truyện Thánh Gióng (Khảo dị truyện số 134, tập III).

Ở nam giới bộ cũng có thể có lưu hành một truyện Tấm Cám bao gồm tình tiết gần giống với số đông tình huyết của truyện Lý triều đệ tam hoàng hậu sự tích vừa kể. Sau đấy là nội dung truyện kể ở miền nam bộ mà Jan-nô (G. Jeanneau), tín đồ sưu tầm sớm nhất có thể đã ghi được ở Mỹ Tho năm 1886:

Có nhì vợ ông xã sinh hai cô nàng Tấm cùng Cám, là bé sinh đôi. Tấm được phụ huynh chăm nom thương cảm rất mực, còn Cám thì bị đối đãi như tôi đòi. Một hôm người cha cũng giao cho từng con một chiếc giỏ, bảo đi bắt cá, ai bắt được nhiều hơn thì được gọi là chị. Cám được không ít hơn, nhưng lại Tấm bảo chuyển giỏ cho mình giữ hộ nhằm đi hái rau xanh thơm về kho cá. Cám về bên thì từng nào cá đã trở nên Tấm rước mất chỉ với một con bống mú. Vì vậy Tấm được gia công chị. Cũng tương tự truyện nhắc ở miền Bắc, Cám được thần hiện hữu bày cho phương pháp nuôi cá bống mú, tuy thế nuôi được không nhiều lâu cá cũng trở thành Tấm tìm biện pháp bắt ăn thịt. Thần hiện hữu bày phương pháp bỏ xương cá vào hũ chôn xuống đất, sau sẽ được không ít vật quý. Một nhỏ gà cũng mách mang lại Cám địa điểm vùi xương bống. Sau cha tháng mười ngày, Cám đào lên trái được quần áo đẹp cùng một đôi giày. Một hôm Cám đem giày đi ra đồng bị ướt, bắt buộc đem phơi, thốt nhiên một con quạ cắp mất một mẫu đem cho vô cung vua. Hoàng tử bắt được mang lại rao mời bọn bà đàn bà mọi vị trí về thử, ai đi vừa vẫn lấy có tác dụng vợ. Tấm được bố mẹ cho ăn mặc đẹp trẩy kinh, còn Cám thì đề xuất ngồi nhặt một mớ đậu và vừng trộn lẫn. Thần cho người tình câu cho giúp (có bạn kể nhỏ quạ lần trước tha giầy đến bày đến Cám phương pháp sàng nhằm nhặt được nhanh). Tiếp nối Cám đến kinh test giày, và trở thành vk hoàng tử.

Một hôm, Cám nghe tin cha đau nặng trĩu bèn về thăm. Thật ra Cám bị lừa, bên dưới giường chỗ bố nằm có bỏ nhiều tấm bánh đa nướng nhằm khi trở bản thân nghe giờ răng rắc. Cám tưởng cha gãy xương thương lắm, khóc rưng rức. Rồi Cám tháo dỡ áo trèo cau theo lời bố. Cây cau bị Tấm chặt gãy, Cám rơi vào tình thế hố nước sôi chết. Nhờ xuất hiện mũi giống như Cám, Tấm mặc quần áo rồi vào cung mà không ai biết, của cả hoàng tử, nhưng mà hoàng tử ngày một nguội giá buốt với Tấm. Cám biến thành chim quanh co quạch, và cũng tương tự truyện nhắc ở miền Bắc, chim bay vào cung chạm chán Tấm sẽ giặt áo. Chim cũng nói câu: "Phơi áo ông xã tao..." và sau đó cũng rất được hoàng tử đem đến nuôi làm việc lồng. Tấm cũng bắt chim ăn uống thịt với nói rằng mình tất cả mang thèm ăn thịt chim. Chỗ vứt lông chim mọc lên một măng tre, kế tiếp bị Tấm chặt làm cho thức ăn. Vỏ măng hóa thành một cây thị chỉ có mỗi một quả, những lần hoàng tử ở nhà thì cành cây xòa xuống thấp, dẫu vậy khi đi vắng ngắt thì cây vươn lên rất cao vút, chính vì vậy Tấm hy vọng hái thị ăn mà ko được. Kế tiếp thị rơi vào tình thế bị một bà lão ăn uống mày. Tiên phụ nữ trong quả thị cũng những lần hiển thị giúp bà lão, ở đầu cuối bà lão cũng rình bắt được, bèn xé nát vỏ thị.

Một hôm, Cám hóa phép có tác dụng cỗ bàn linh thiêng đình nhằm dọn cúng ông chồng bà lão, tuy vậy lại ép nài bà đi mời hoàng tử tới dự. Hoàng tử đòi phải bao gồm thảm trải trường đoản cú cung mang lại nhà new chịu đi. Quả gồm thảm trải thật, lại có cả miếng trầu têm siêu đẹp có tác dụng hoàng tử chú ý, hỏi thì bà lão dối trá là bản thân têm. Hoàng tử bảo bà test têm cho chính mình xem. Cám hóa làm nhỏ ruồi vẽ cho bà biện pháp têm, mà lại khi hoàng tử đuổi ruồi thì bà lão lại không têm được, đành đề nghị thú thật là do đàn bà mình têm. Nhờ kia hoàng tử chạm mặt lại vk cũ.

Đoạn kết giống hẳn với truyện trên: Tấm hỏi Cám làm thế nào lại đẹp. Cám nói nhờ bửa vào hố nước sôi. Tấm nhẩy vào nước sôi nhưng chết. Cám liền làm mắm gửi đến dì ghẻ, dì ghẻ cũng khen ngon, rồi cũng có thể có con quạ đến mách với bị đuổi. Khi ăn gần hết, thấy đầu lâu phụ nữ mẹ Tấm lăn ra chết<8>.

Đuy-mu-chiê (Dumoutier) tất cả sưu khoảng được một dị bản, cũng sinh hoạt Bắc-ninh, có lẽ xuất vạc từ xuất phát thần tích, giải pháp kể và một số tình tiết bao gồm khác với những dị bản trên:

Vào cuối thời Hùng Vương có một người tên là Đào Chí Phẩm làm việc làng Lãm-sơn, thị xã Quế-dương (Bắc Ninh), vợ đẻ được một đàn bà là Tấm rồi mất. Đào Chí Phẩm lấy vk sau là Thị Cao đẻ được Cám. Khi ông xã chết, Thị Cao bạc đãi con ghẻ. Những tình ngày tiết bắt cá, nuôi bống, ăn uống thịt bống, nhặt xương bống chôn bên dưới gầm giường, với đổ lẫn những giống phân tử bắt nhặt (ở đây là các như thể đỗ) v.v... đa số đại khái tương tự với những truyện Tấm Cám sẽ kể. Khi Bụt mách đến Tấm đào những lọ bên dưới chân giường, Tấm đào được trong lọ một cô nàng hầu, các lọ kia là áo giầy và ngựa (nhưng trong tương lai không thấy cô bé hầu mở ra trong các tình tiết kế tiếp). Bởi chiếc giày của Tấm tiến công rơi lúc đi xem hội, cơ mà hoàng tử kiếm được Tấm. Thấy phụ nữ đẹp, hoàng tử mong lấy làm cho vợ, Tấm bảo về hỏi người bà mẹ ghẻ. Hoàng tử phái quan đến hỏi, Thị Cao thuận gả nhưng mang lại ngày cưới lại bảo Tấm đi dạo xa, rồi lấy áo xống Tấm mặc đến Cám, chuyển Cám vào cung. Tấm về thuyệt vọng nhảy xuống giếng chết. Hồn Tấm trở thành chim kim cương anh cất cánh vào cung. Thấy Cám giặt áo đến hoàng tử, chim cũng dặn ko được phơi bờ rào "rách áo ông xã tao". Nghe nói thế, hoàng tử biết chị em con Thị Cao lừa gạt, bèn hỏi chim: - "Có phải vợ anh đâm vào tay áo". Chim cất cánh ngay vào tay áo.

Truyện không kể đến những hành vi độc ác của Cám và mấy lần tái sinh của Tấm mà cho rằng Cám thấy chim, biết chính là chị nó thì sinh ra ân hận hận, bèn dancing xuống giếng chết.

Đuy-mu-chiê (Dumoutier) còn mang lại biết: fan ta thờ tầm thường cả hai cô vào một đền ngơi nghỉ Lãm-sơn. Các lúc có hạn hán, dân làng mang lại đây cầu đảo thường nghiệm<9>.

Đồng bào Chăm-pa có truyện Ca-dong cùng Ha-lớc.

Truyện này với truyện Tấm Cám (do người miền nam bộ kể) gần như là là một.

Ngày xưa có hai bên nọ tất cả hai cô gái Ca-dong và Ha-lớc. Ha-lớc là bé đẻ, còn cô kia là con nuôi. Cơ mà hai cô và một lứa tuổi như nhau, không một ai chịu nhường ai làm chị. Bà bầu liền trao cho từng cô một chiếc giỏ bảo đi bắt cá, ai nhiều hơn thế thì được gia công chị. Ca-dong bắt được độ nửa giỏ thì mệt, bèn lên bờ nằm ngủ. Ha-lớc bắt được ít, quá dịp mang trộm cho vô giỏ của mình. Khi Ca-dong dậy, hỏi ai mang hết cá, Ha-lớc nói không biết. Biết là Ha-lớc mang trộm, Ca-dong vô cùng buồn. Xuống ao lần nữa, cô chỉ bắt được cột con cá gia-rốc.

Trở về, Ha-lớc được gia công chị. Ca-dong không nói gì chỉ nuôi bé cá gia-rốc làm em, vì chưng nghĩ nó cũng trơ trọi như mình. Ngày nào ăn cơm, cô cũng luôn luôn nhớ đến giếng gọi: "Ơi cá! Lên mà dùng kèm chị!". Ha-lớc cũng cho rình và sau cùng bắt cá về có tác dụng thịt ăn.

Ca-dong mất cá, than khóc ngày đêm. Cô mộng mị thấy cá kể lại việc bị tóm gọn và bảo hãy mang xương cho vô gáo dừa lấy chôn ở vấp ngã tư đường, nơi hằng ngày cô cho dê qua lại. Ca-dong làm theo lời. Một hôm đi qua, cô thấy một đôi giày vàng. Cô chỉ nhặt được một chiếc, còn cái kia bị quạ tha đi mất. Quạ cất cánh đến cung thả rơi chiếc giày trước mặt vua. Vua xuống chiếu cho các cô gái đến ướm thử, hứa sẽ lấy cô nào ướm test vừa có tác dụng vợ.

Trong khi Ha-lớc soạn sửa ra đi, thì Ca-dong được bà bầu giao cho 1 cuộn chỉ rối, bắt gỡ. Lại đem một đấu vừng xáo trộn với một đấu ngô bắt nhặt dứt mới được đi. Ca-dong khóc. Thần hiển thị sai các giống chim, mối, kiến, bò cạp, gián vàng, loại gián đỏ cho nhặt giúp. Xong, Ca-dong đem chiếc giầy gói vào khăn ra đi một mình. Trong khi các chị em giàu có đẳng cấp "kẻ thì khía cạnh trăng rằm, người thì vú tròn như trái dưa" um tùm ướm chân, thì Ca-dong nạp năng lượng mặc rách nát rưới chỉ đứng nấp phía bên ngoài cung điện. Mọi người ướm xong, không ai vừa chân cả. Vua hỏi còn ai nữa không? người hầu cho biết chỉ từ Ca-dong đứng nấp bên ngoài. Vua cho điện thoại tư vấn vào ướm demo thì vừa như in. Vua sai tín đồ hầu đưa cô đi tắm và lấy làm cho vợ. Hỏi về gia đình, cô đáp là bố mẹ đẻ phần lớn chết, sinh hoạt với chị em nuôi. Hỏi còn chiếc giầy nào nữa thì cô đưa loại trong khăn ra. Vua biết kia là người có số làm hoàng hậu.

Ít lâu sau, bà bầu Ha-lớc mang lại xin cho Ca-dong về bên vài ngày kẻo "nhớ lắm". Ca-dong về không được ăn, cũng ko được ngủ bên trên chiếu. Sáng dậy ha-lớc rủ Ca-dong đi trảy dừa. Ca-dong trèo cây thì Ha-lớc chặt gốc. Ca-dong đưa sang một cây khác, Ha-lớc lại chặt cây kia. Ca-dong rơi xuống hồ trở thành rùa tiến thưởng ở bên dưới hồ.

Mẹ Ha-lớc đưa nhỏ đến cung nói là để cố gắng cho Ca-dong đi đâu mất không kiếm thấy. Vua nhận, tuy thế tỏ ý không vui. Một hôm vua đi săn đến hồ thoải mái và tự nhiên thấy người bi quan bã, bèn bảo dừng lại, cho tất cả những người lặn xuống hồ, và cực kỳ mừng lúc thấy tín đồ ấy bắt được một nhỏ rùa. Vua bao phủ lấy rùa mang lại cung nuôi trong chậu vàng.

Một hôm vua đi chơi. Ha-lớc bắt rùa làm thịt, quẳng mai ngơi nghỉ sau nhà. Từ dòng mai mọc lên một măng tre. Thấy mất rùa, vua hỏi, Ha-lớc nói ko biết. Vua hỏi thầy bói. Ha-lớc mới thú thật rằng mình gồm mang phải thèm giết rùa. Vua ko nói gì, chăm sóc cho măng tre, nhưng rồi Ha-lớc lại chặt măng nấu ăn uống khi vua đi vắng. Vua về hỏi, Ha-lớc lại đổ chỉ ra rằng vì có mang đề xuất thèm nạp năng lượng măng. Vua cũng không nói gì. Vỏ măng tiếp nối lại hóa thành chim bếch (sáo) mang lại hót nghỉ ngơi cung. Vua bảo: "Có bắt buộc Ca-dong thì đậu vào tay áo". Chim đậu vào tay áo, vua gìn giữ nuôi. Ha-lớc lại bắt chim làm cho thịt ăn, quẳng lông đi ra đường cái. Lông chim mọc thành cây pen (thị). Vua hỏi, Ha-lớc đáp: - "Chim cất cánh qua nồi canh vẫn sôi rơi vào, tôi vớt mang đến chó ăn". Vua cũng ko nói gì.

Cây pen chỉ tất cả một quả. Quả chín bay mùi thơm khác thường làm ai đi qua cũng thèm nhưng nhìn lên thì ko thấy, trừ một bà già. Cũng tương tự ở truyện Tấm Cám, bà già cầu nó rơi xuống, cùng nó rơi ngay, bà đưa về rấm vào vại.

Từ đoạn này trong tương lai đều y hệt như truyện của ta, một số bí quyết nhỏ một tình tiết là khi bà già mời vua tới ăn cỗ, vua nạp năng lượng bánh thấy hệt nhau bánh Ca-dong làm cho ngày trước. Hỏi bà già thì bà nói vì có khá nhiều người làm giúp nên không biết bánh của ai. Vua ăn uống trầu lại thấy đồng nhất trầu của Ca-dong têm. Vua thở dài. Ca-dong trong buồng cũng thở dài. Nghe tiếng, vua chạy vào thì gặp vợ. Một diễn biến khác nữa là khi Ca-dong bảo người hầu đưa mắm Ha-lớc về cho bà bầu nó ăn có nhắn tin mời mẹ Ha-lớc mang đến chơi. Bà mẹ Ha-lớc đến, thấy Ca-dong lại tưởng là Ha-lớc, nói rằng: - "Có nên con mời bà mẹ đến nghịch không?". Ca-dong đáp: "Không". Mẹ Ha-lớc new biết là Ca-dong còn sống, thẹn trở về. Ăn ngay sát hết mắm thấy gồm bàn tay (không đề xuất đầu lâu), mụ nhận ra chiếc nhẫn của đàn bà mình new biết là nhỏ đã chết<10>.

Người Khmer bao gồm truyện nàng Can-tóc và nàng song Ang-cát siêu gần cùng với truyện của ta cùng của Cham-pa, chỉ khác không có đoạn cuối:

Một người đàn ông góa vợ có một đàn bà tên là Can-tóc (xinh), lại lấy vợ kế bao gồm con riêng là song Ang-cát (đầu mẩu củi). Ở đây cũng đều có tình ngày tiết người ba bảo hai bé bắt cá, ai được không ít hơn thì có tác dụng chị. Tuy nhiên Ang-cát chỉ bắt được một bé cá quả bằng ngón tay nhưng bởi mẹo xách hộ, hắn tráo đem giỏ cá đầy của Can-tóc về trước để giành có tác dụng chị. Thấy Can-tóc khóc, một pháp sư hiện ra bảo thả nhỏ cá trái xuống ao, mỗi ngày bỏ cơm trắng cho ăn uống và gọi: "Quả rất đẹp quả xinh, lên ăn cơm lành, đến mau giường lớn". Khi phát hiện ra việc nuôi cá do đàn bà mách, tín đồ dì ghẻ đậy nồi cơm. Can-tóc yêu cầu ngậm cơm trắng ở mồm đem cho cá. Dì lại bắt ăn kết thúc phải há miệng. Can-tóc cất cơm vào tóc. Mụ lại cấm quán triệt ra ao. Sau đó, mụ định bắt nhỏ cá, nhưng lại không làm thế nào gọi được nó lên, bèn thả lỏng Can-tóc nhằm rình xem giải pháp cô call cá. Dựa vào vậy mụ new bắt được. Mất cá, Can-tóc khóc lóc, vị pháp sư lại hiển thị bảo nhặt xương quăng quật dưới gầm giường. Đặc biệt có tình tiết pháp sư hiện ra lần nữa bảo ở gầm giường tất cả một đôi giầy chỉ bắt buộc lấy một loại cất đi. Can-tóc làm cho theo. Cái kia bị tuy vậy Ang-cát nhặt nhưng đo đắn làm gì, bèn quăng quật qua mặt hàng rào. Một nhỏ quạ cất cánh qua cắp lấy cất cánh đi, thả xuống sân công ty vua.

Thái tử theo tục lệ bắt buộc lấy vk mới được lên ngôi. Nhân nhặt được chiếc giầy đẹp, thái tử hứa ai đi vừa đã lấy có tác dụng vợ. Tuy nhiên Ang-cát đến thử không vừa. Phân biệt đó là giày của Can-tóc, hắn bảo mẹ cấm đoán Can-tóc đi thử. Can-tóc bị dì giam lại, nhưng mà lừa lúc mọi tín đồ ngủ say, cô trốn đi. Người tía cô về a dua với mẹ ghẻ hành hạ con. Cô bị bố đi tìm kiếm bắt về tấn công đòn. Không chịu đựng được, cô nhịn ăn. Người tía bèn rắc gạo đầy sân cỏ, bảo nhặt sao cho đầy bình sẽ mang đến đi. Trong hai ngày kiên trì nhặt gạo, cuối cùng bố cô đề nghị cho đi. Khi ướm chân vào giày thì vừa khít. Can-tóc mở gói lấy mẫu thứ nhì ra. Nhanh chóng thái tử rước vào cung làm cho vợ.

Nghe lời vợ xúi giục, tía Can-tóc viết thư xin vua mang đến hoàng hậu trở về viếng thăm mình, rồi nhân thời điểm Can-tóc tắm, dội nước sôi vào người cô. Rồi ông bảo tuy vậy Ang-cát mặc áo của Can-tóc vào cung, giả có tác dụng hoàng hậu. Vua biết bao gồm sự lộn sòng, tuy thế không nói gì. Từ kia vua trở nên ảm đạm bã, thường đi chơi cho khuây khỏa.

Chỗ chôn Can-tóc mọc lên một cây chuối. Người ba chặt cây chuối cơ mà lúc trở lại, ở vị trí gốc chuối vẫn mọc lên một cây tre. Sợ hãi quá, hắn xẻ xuống sông, bị sấu nạp năng lượng thịt. Thấy tre tất cả bóng mát, vua mang đến nghỉ. Tre rủ cành đậy và quạt đến vua ngủ. Vua quyến luyến cây tre, ngày nào thì cũng đến đấy nghỉ. Can-tóc hiển thị khẽ đụng vào tín đồ vua mấy lần. Với cũng mấy lần vua tỉnh giấc. ở đầu cuối hai bà xã chồng chạm chán nhau, với mọi người trong nhà cười vui về cung. Thấy thế tuy vậy Ang-cát quăng quật chạy vào rừng. Từ bỏ đấy không người nào còn thấy mẹ con hắn<11>.

Trước khi tò mò một số dị bạn dạng khác của truyện Tấm Cám, cần được thấy Tấm Cám là giữa những truyện cổ tích phổ cập nhất gắng giới. Mê-lê-tin-xki (Mélétinski) vào Nhân thiết bị trong truyện cổ tích thần kỳ xuất phiên bản ở Mat-xcơ-va năm 1958 mang đến biết, số lượng dị phiên bản của truyện Tro phòng bếp (tên nhân vật chủ yếu của nhiều loại truyện Tấm Cám sinh hoạt châu Âu) trên nhân loại đã lên đến mức năm trăm và còn hoàn toàn có thể nhiều hơn nữa. Mặc dù nhiên, theo chúng tôi, truyện của ta cũng giống như truyện của Cham-pa, v.v... Cũng là loại dị bạn dạng đặc biệt. Nếu như một truyện cổ tích rất có thể phân đoạn được thì truyện Tấm Cám của ta hoàn toàn có thể chia làm bố đoạn, mỗi đoạn có một chủ thể với những mẫu như sau:

1. Mâu thuẫn giữa dì ghẻ và con ông chồng tập trung quanh hình tượng chủ yếu là nhỏ cá bống và đôi giày.

2. Số đông cuộc tái sinh của Tấm xoay quanh hình tượng đa phần là bé chim quà anh và quả thị.

3. Cuộc phục thù của Tấm với mẫu lọ mắm làm bằng thịt bé Cám, trong những số ấy có cái đầu lâu con Cám.

Những truyện của những dân tộc thường xuyên chỉ có một hoặc nhị đoạn rất có thể kết hợp hay không với một vài mẫu của truyện khác.

Trước hết, cũng nên kể đến một loạt dị phiên bản mà trong những số ấy sự khác hoàn toàn với truyện của ta là sinh hoạt chỗ, trong khúc đầu còn tồn tại thêm nhân vật bà bầu cô Tấm. Bà cũng trở nên giết và trở thành một bà tiên hay như là 1 con vật nào đấy thỉnh thoảng lại hiện tại lên góp Tấm quá qua những khó khăn mà mụ dì ghẻ gây ra cho nàng.

1. Truyện của đồng bào Tày Tua Gia Tua Nhi cũng đều có đủ ba đoạn như truyện của ta. Ở đây người mẹ là con gái tiên.

Có nhị chị em, chị là Tua Gia đẹp cùng hiền, em là Tua Nhi phụ nữ riêng của dì ghẻ, thì trái lại. Mẹ Tua Gia là bà xã cả bị chồng giết bị tiêu diệt sau một chuyến hành trình bắt ếch (y vứt ếch vào giỏ rách, ếch lọt ra bên ngoài hết, lại tưởng là bà xã tham ăn, ko để dành riêng cho mình). địa điểm này hệt như truyện nàng Khao phụ nữ Đăm (Khảo dị truyện số 12, tập I). Tua Gia tự đấy bị dì đối xử tệ, thường đặt điều nhằm hành hạ, như bảo đi múc nước bởi ống bương thủng (nhưng nhờ quạ bảo giúp nên không bài toán gì), giỏi bảo bưng xoong cháo nóng (bỏng tay có tác dụng đổ hết thức ăn). Trường đoản cú đấy sau đây không được ăn uống no. Nhưng mà nhờ một thiếu phụ tiên kín hiện ra bảo những con vật với thức ăn đến cho. Tua Gia ăn, nên cô bé vẫn không nhỏ xíu ốm. Một hôm nàng chạm chán hoàng tử trong những khi đi chăn vịt, phía 2 bên yêu nhau, cùng cả nhà hát lượn và khuyến mãi ngay trầu. Thời gian về thì dì thấy đỏ môi, hỏi thì đáp là "vì ăn cứt vịt". Dì bảo Tua Nhi giành lấy quá trình chăn vịt để được như Tua Gia, mà lại Tua Nhi chẳng thấy môi đỏ tý nào. Vị trí này kiểu như với truyện Côi, cô gái mồ côi (Khảo dị truyện số 12, tập I). Một hôm Tua Gia chăn vịt chạm chán một bà nắm nhờ nhổ tóc bạc. Thấy đầu cụ tất cả sẹo, hỏi bắt đầu biết kia là bà mẹ mình. Bà mẹ đưa con về thủy phủ, mang đến con tiêu hóa và đến một bé gà về nuôi. Cũng tương tự hình tượng cá bống, kê nuôi lớn, dì sai cô gái đi đem củi rừng xa, ở nhà bắt có tác dụng thịt ăn, quẳng xương ra bờ ao. Ra sông ngồi khóc, nữ giới lại chạm mặt mẹ, mẹ trao cho một chiếc hộp nhỏ, bảo bỏ xương vào rồi chôn dưới chân giường. Bảy ngày sau cô đào lên thì thấy có giày áo đẹp. Tua Nhi hỏi vày sao nhưng có, thì cô bé đáp: - "Đem áo xống cho trâu ăn, rồi thò tay vào lỗ hậu môn trâu sẽ mang ra được trang bị đẹp". Tua Nhi làm theo nhưng chẳng được gì, lại mất không còn áo xống, trằn như nhộng chạy về.

Hoàng tử nhớ Tua Gia, bèn cho mở hội "bắt cá" (bư-pia) buộc nam chị em đều đề xuất tham dự. Vị dì bắt Tua Gia đi muộn nên hoàng từ ko gặp. Lần máy hai hoàng tử nhân hội chợ, lại sai bảo cho mọi fan đi dự. Mụ lại trộn vừng vào gạo bắt Tua Gia nhặt kết thúc mới mang đến đi. Tuy nhiên có thiếu phụ tiên không đúng sóc xuống giúp, nhưng con gái cũng đến muộn đề nghị lại ko gặp. Tua Gia về qua cầu đánh rơi giầy xuống suối. Hoàng tử nhặt được, cho người loan báo mang đến tất cả các cô gái đến ướm chân. Sau cùng chỉ bao gồm Tua Gia ướm vừa, tuy thế dì cô bé không bằng lòng, bắt đề nghị thử thêm bằng phương pháp đặt cáng dưới mái nhà để cho hai cô lăn từ bên trên nóc xuống, ai rơi vào tình thế cáng thì đem được hoàng tử. Tua Nhi demo trước, lăn bịch xuống đất. Tua Gia lăn đúng vào cáng, mụ dì đành để thiếu nữ lấy hoàng tử.

Sang đoạn thứ hai và thứ ba thì như thể với truyện của ta, nhưng cũng có tình tiết khác: Một hôm tía ốm, dì nhắn Tua Gia về. Ở phía trên Tua Gia cũng trèo cây hái quả mang lại dì. Thấy tía chặt gốc, thiếu nữ van khóc, bố bảo cởi xống áo ném xuống thì thôi, cơ mà tuy nhỏ đã ném xuống, bố vẫn tiếp tục chặt. Cây đổ, Tua Gia chết. Tua Nhi đóng bộ vào giả làm Tua Gia mang lại với hoàng tử, nói là mình bắt buộc trông nom cha nên hốc hác. Mặc dù con không nhận mẹ, cùng hoàng tử tỏ ý hững hờ, nhưng lại Tua Nhi cứ sinh hoạt lại cùng với hoàng tử.

Tua Gia trở thành chim yểng cất cánh đến hỏi người chăn ngựa chiến xem hoàng tử có còn nhớ vk cũ nữa không. Thấy yểng, hoàng tử cũng hỏi: - "Yểng à, có phải Tua Gia, đâm vào tay áo", yểng cất cánh đến, hoàng tử đem lại buồng. Yểng biến thành Tua Gia, đề cập lại mọi việc và dặn cứ nhằm yên coi Tua Nhi làm đông đảo gì. Từ bỏ đấy đêm là Tua Gia, ngày là yểng. Chỗ này khác với truyện của ta. Một hôm Tua Nhi quan sát vào buồng thấy Tua Gia thì nổi ghen, bèn ngóng dịp giết chết yểng, vùi vào nơi bắt đầu tre. Trường đoản cú đấy mỗi khi hoàng tử đi qua thì cây tre cúi cong người xuống vuốt ve, còn Tua Nhi trải qua thì nó cào xước khía cạnh mũi. Tua Nhi chặt tre làm cọc màn, cọc chui vào tay những lần mắc màn. Lại ném vào lửa, cọc lan khói làm cay mắt. Một bà lão đến xin lửa, cố gắng cọc màn chạy về. Vị trí này như thể với tình tiết trong vk chàng rắn (Khảo dị truyện số 128, tập III). Đưa về bên cọc đổi thay mất, chỉ giữ lại hai quả trứng. Rồi cũng có thể có hai cô nàng từ trứng chui ra dọn dẹp, lo cơm chờ cho bà lão các lần bà lão vắng vẻ nhà. Bà lão cũng trả tảng đi vắng, hốt nhiên nửa mặt đường lộn về phát hiện cả nhị cô. Đó là Tua Gia và thiếu nữ hầu. Tua Gia bảo bà mời hoàng tử tới nạp năng lượng cơm. Hoàng tử bắt buộc phải trải lụa có tác dụng đường đi. Tua Gia bảo bà trải lá chuối rồi hóa phép trở thành lụa. Hoàng tử đến nạp năng lượng thấy món ăn uống giống số đông thứ Tua Gia dọn mang đến mình những năm trước nhưng vẫn chưa gặp mặt vợ. Nhờ tất cả con mèo tha cái đùi gà, người con đuổi theo chạy vào buồng thì nhận thấy mẹ nó. Hai người gặp mặt lại nhau. Đoạn sau Tua Gia giả có tác dụng cô hàng bánh, bày đến Tua Nhi có tác dụng đỏm bằng phương pháp nhảy vào nồi nước sôi. Và tương tự như hình tượng của những truyện trên, Tua Gia cũng làm cho mắm Tua Nhi gửi về đến dì với bố. Một bé quạ cất cánh đến hỏi "ăn thịt phụ nữ có thơm không?". Mụ sinh nghi, tìm thấy đầu lâu con, mụ trải ra chết. Người bố cũng đi long dong chết sinh hoạt xó rừng<12>.

Ở một truyện khác của Pháp, người bà bầu cũng là bà tiên:

Một lãnh chúa góa vợ, tất cả một con gái vì thao tác làm việc bên bếp gọi là Tro Bếp. Bà xã kế của lãnh chúa bao gồm hai đứa con, thường nham hiểm với bé chồng. Mẹ đỡ đầu của cô này dặn nữ hễ chúng có sai bảo gì thì làm bộ bắt chấy rồi lén vứt muối vào phòng bếp cho nổ lép bép, bọn chúng sẽ để yên. Trái nhiên, bọn chúng tưởng là chấy như sung đề xuất hét lên: - "Chớ gồm đến gần bọn chúng tao". Một hôm bà mẹ con mụ dì đi dự hội, Tro Bếp vẫn muốn đi, mà lại mụ vẫn đổ một túi đậu giữa nhà bếp và bắt nhặt không được sót một hạt. Đang nhặt thì người mẹ cô là tiên xuất hiện. Bà cần sử dụng đũa thần làm cho những phân tử đậu trở về túi. Lại dùng đũa va vào bạn cô, tự nhiên và thoải mái hóa thành một cô nàng xinh đẹp, áo quần trang sức quý đắt tiền, giày bằng thủy tinh. Bà dặn con cần về trước lúc lễ tan. Cô nghe lời, cho nên vì vậy khi mẹ con mụ dì đi về thì cô đã thao tác làm việc dưới nhà bếp như hay lệ. Chúng khoe với cô là bao gồm một cô gái áo quần đẹp nhất lắm. Nhà nhật sau lại đi lễ, mụ dì lại đổ một túi tro khắp công ty bắt cô hốt sạch, cơ mà bà tiên lại hốt hộ và ban cho số đông thứ để đi dự hội. Hoàng tử gặp, đuổi theo cô. Khi cách qua bậc thềm bên thờ, cô tấn công rơi một cái giày, hoàng tử nhặt được, hỏi mọi nơi không ai biết. Bèn sai bạn đi từng công ty ướm thử, hứa ai vừa thì lấy có tác dụng vợ. Hai người mẹ con mụ dì cũng thử, cô chị đi ko vừa, cô em cắt sút gót, vậy nhét chân vào. Lúc gửi cô này cho nhà thì hoàng tử nghe một bé chim hót gạch rõ thực sự và chỉ chỗ Tro phòng bếp ở. Mụ dì nói: - "Đừng gồm nghe bé chim bị tiêu diệt tiệt!". Hoàng tử nghe chim hót lần thứ hai bèn tìm về thì gặp mặt Tro Bếp. Cô rút một chiếc giầy kia ra đi vừa vặn. Trước khi hoàng tử rước cô, bà tiên bà bầu cô lại xuất hiện, bà gõ loại đũa, cô gồm áo rất đẹp rực rỡ<13>.

2. Ở truyện nhỏ rùa của Miến-điện (Myanmar) thì người mẹ là 1 con rùa:

Vợ ông chồng một tín đồ đánh cá có một cô gái đẹp thương hiệu là Bé. Một hôm nhị vợ chồng đi tiến công cá. Bắt được con cá nhỏ, vk bảo làm cho con ăn. Lại được nhỏ thứ hai, bé thứ ba, bà xã cũng nói như vậy. ông chồng nổi giận đánh bà xã một mái chèo. Bà xã ngã xuống biển cả chết, kế tiếp hóa thành một con rùa lớn. Ít lâu sau, fan đánh cá lấy vk kế là một phù thủy, mụ có cô đàn bà xấu xí. Thấy bé xíu đẹp, người mẹ con mụ ganh ghét ra mức độ hành hạ, mà lại người tía không quan tâm. Một hôm bé bỏng ra bờ biển cả ngồi, bất chợt con rùa nổi lên quan sát cô nhưng khóc. Bé xíu đoán là mẹ, ôm chầm mang rùa. Từ đó chiều chiều bé xíu ra đại dương thì rùa lại nổi lên. Mụ dì ghẻ biết chuyện, bèn đưa ốm, mang bánh đa quăng quật dưới chiếu nằm lên, nói là xương bị gãy, lại đút tiền mang đến thầy lang, bảo thầy cứ nói ăn uống thịt rùa mới khỏi. Mụ bảo ông chồng theo bé nhỏ ra bờ biển, dịp rùa nổi lên thì bắt làm thịt thịt. Bé xíu không ăn uống thịt rùa nhưng mà lại nhặt xương rùa đem chôn, khấn xin một cây có quả tiến thưởng quả bạc. Cây mọc lên như lời. Một hôm vua trải qua thấy cây lạ, hỏi của ai. Mụ mẹ ghẻ nói là của con gái mình, tuy thế khi phụ nữ trèo lên thì không vấn đề gì hái được. Bóng giềng đến vua biết đó là cây của Bé. Nhỏ bé đến ngồi dưới gốc khấn: - "Nếu cây này của ta thì trái rụng vào lòng ta". Quả kim cương quả bội bạc liền rụng xuống. Vua bèn rước bé nhỏ về có tác dụng hoàng hậu. Mụ mẹ ghẻ viết thư xin lỗi bé và mời bé về thăm nhà. Về cho nhà, nhỏ nhắn dặn bộ đội hầu mon sau đến đón. Ở công ty được mấy ngày, một hôm mụ dì ghẻ vờ vịt đánh rơi thìa trong nhà bếp cho nhỏ bé cúi xuống nhặt rồi hắt nước sôi vào đầu. Bé xíu chết, biến thành bồ câu trắng bay đi. Khi bộ đội đến đón vợ thì phụ nữ dì giả có tác dụng Bé. Thấy hậu phi mặt rỗ, vua hỏi, thì đáp liều là bắt đầu bị dịch đậu mùa, hỏi tại sao hiện giờ trán lại dô ra, đáp nguyên nhân là đầu óc luôn luôn nghĩ mang đến vua, hỏi nguyên nhân mũi lại dài, đáp nguyên nhân là nhớ vua

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *