Hà Dĩ Thâm Triệu Mặc Sênh - Hà Dĩ Thâm Chỉ Cần Gặp Triệu Mặc Sênh, Thì Bao

Triệu mang Sênh lặng fan nhìn cặp trai gái đứng trước quầy chào bán rau, một đợt tiếp nhữa chị cảm nhận sự quái dị của số phận. Bảy năm trước, chủ yếu họ khiến chị đưa ra quyết định ra đi.Bây giờ họ lại bên nhau đi thiết lập sắm, vậy là sau cùng họ vẫn thuộc nhau! May nhưng mà hồi ấy chị chi ra đi, trường hợp không…Mặc Sênh không đủ can đảm nghĩ thêm… Hà Dĩ Thâm, Hà Dĩ Văn, sao mình lẩn thẩn thế, lý do cứ một mực nhận định rằng hai tín đồ ấy tên tương tự nhau thì nhất thiết là anh em?“Chúng tôi chưa hẳn là anh em, trước đó hai gia đình công ty chúng tôi là hàng xóm của nhau, các họ Hà cho nên cũng đặt tên cho những con giống nhau. Về sau, phụ huynh Dĩ Thâm đột ngột qua đời, bố mẹ tôi nhận nuôi Dĩ Thâm.”“Chị tưởng, chị bạo phổi hơn tình yêu hai mươi năm giữa tôi với Dĩ thâm sao?”“Hôm nay tôi chấp thuận cho chị biết, tôi yêu thương Dĩ Thâm, dẫu vậy tôi không muốn yêu âm thầm yêu vụng. Tôi và chị sẽ tuyên chiến đối đầu và cạnh tranh công khai.”Năm19 tuổi, một cách nay đã lâu sinh nhật mang Sênh, cô bạn nữ Hà Dĩ Văn vốn điềm đạm, bỗng nhiên thẳng thắn tuyên bố với chị. Một người dịu dàng, không bao giờ tranh giành cùng với ai như Dĩ Văn mà quả quyết như vậy, chắc rằng cô ấy yêu cầu yêu Dĩ Thâm những lắm.Còn chị? Chị gồm gì để tuyên chiến đối đầu với Dĩ Văn? Chính vào ngày Dĩ Văn tuyên chiến, chị sẽ thua, tiếp đến chị đã chạy trốn sang trọng Mỹ trong cả bảy năm trời.“Ôi, Hà Dĩ Thâm” – nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng, những lời nói tuyệt tình của anh ấy ta, khoác Sênh thấy nhoi nhói vào lòng. Tuy cảm giác rất mơ hồ, nặng nề nhận ra, nhưng chắc chắn là là gồm thật.Anh đi về phía chị, bàn tay mặc Sênh cố kỉnh chặt tay đẩy xe pháo hàng cho mức những đầu khớp ngón tay trắng bệch, như sắp long ra. Nhưng nhà hàng ăn uống lúc kia quá đông, chị lại đang tiếp tục đẩy chiếc xe chứa hàng nên hoàn toàn không thể thuận tiện quay fan bỏ chạy. Tuy vậy ngay mau chóng chị nghĩ, vị sao mình buộc phải lẩn tránh? Mình bắt buộc bình thản nói với bọn họ một câu đại loại: “Ồ, sẽ lâu không gặp.”Rồi tự tôn quay đi, nhằm lại đến họ một hình ảnh đẹp về mình mới phải.Nhưng, hoàn toàn có thể họ không nhận ra mình. Có thể lắm chứ, mình đã biến đổi nhiều, mái tóc nhiều năm buông xõa năm xưa giờ biến thành mái tóc ngắn chấm tai, làn da trắng nõn ngày như thế nào giờ sẽ sạm đi nhiều vày cái nắng nóng bang California, lại còn quần bò, áo phông rộng thùng thình, giày thể thao, không giống xưa những quá!Họ cách từng bước, chầm chậm rãi tiến lại ngay gần nhau, rồi… lướt qua nhau.Đau đớn quá!Hình như tất cả tiếng nói vọng lại.“Có phải mua thêm sữa không?” – Đúng là giờ đồng hồ Dĩ Văn rồi, vẫn bé dại nhẹ như xưa.“…”Chị không nghe rõ câu trả lời. Lưu giữ quá, các giọng nói trầm nóng như giờ đồng hồ vĩ rứa của Dĩ Thâm luôn luôn vẳng bên tai khoác Sênh trong veo bảy năm chị linh cảm xứ người.Hẫng hụt, tuy thế đồng thời cũng thấy vơi nhõm. Mặc Sênh ngẩng đầu nãy giờ đồng hồ vẫn cúi, quả quyết bước đi.“Rầm”, cái xe đẩy xô vào lô xà chống hạ giá chất như núi trên lối đi. Nguyên nhân là chị đứng ngây chú ý mấy trăm bánh xà chống đổ tung toé, ngổn ngang .Tệ thật, liệu có thể vờ tỏ ra lừng chừng mình là người gây ra chuyện?“Trời ơi, đây là lần sản phẩm ba trong ngày rồi.” – Người thống trị siêu thị do dự từ đâu chạy cho nói như rên lên.Cho nên, cũng tránh việc trách bạn ta, sao lại chất hàng ngay thân lối đi như vậy. Khoác Sênh lẩm bẩm, cố làm ra vẻ hối hận hận.Cảnh tượng tất nhiên thu hút sự để ý của những người xung quanh, trong các số ấy có Dĩ Văn. Dĩ Văn liếc nhìn về phía có nhiều tiếng ồn ào, bất chợt giật mình – Cô ta! bao gồm phải cô ta không? Dĩ Văn dường như không tin vào đôi mắt mình… Đúng là cô ta! quay trở lại rồi ư?“Chuyện gì thay Dĩ Văn?” – Hà Dĩ Thâm, không hiểu, con quay sang hỏi, bất giác chú ý theo góc nhìn của Dĩ Văn.Thân hình to lớn của Dĩ Thâm hốt nhiên khựng lại.Triệu mang Sênh!Người thiếu phụ cúi đầu như 1 đứa trẻ con mắc lỗi tê chẳng nên là Triệu mang Sênh? Vẻ mặt thiếu từ bỏ nhiên, đôi mắt thấp thoáng nụ cười tinh quái quan trọng chối cãi. Tự xa khó nhìn được rõ nét phương diện cô ta, nhưng Dĩ rạm biết. Anh vẫn biết, cô ta là vậy, sau thời điểm khuấy đảo cho nước ao đục ngầu rồi bỏ đi một giải pháp vô trách nhiệm, ương ngạnh, ích kỷ và đáng ghét.Chẵn bảy năm, cô ta vẫn còn đó nhớ đường về ư?
Hà Dĩ thâm gọi: “Dĩ Văn, về thôi!”Dĩ Văn ngạc nhiên nhìn vẻ mặt bình tâm của Dĩ Thâm: “Anh không định đến chào một câu ư? hay là…”“Cô ấy từ bỏ lâu đã mất tồn tại trong cuộc sống thường ngày của anh.” – Giọng Dĩ thâm nám dửng dưng, dường như như không có chuyện gì thiệt .Dĩ Văn âm thầm quan sát nét mặt Dĩ Thâm, nhưng không tìm kiếm thấy gì hơn, đoạn nói nhỏ: “Đi thôi anh!”Nhưng sau cuối cái quan sát của Dĩ Văn vẫn vô tình hướng về Mặc Sênh, đúng khi chị ngoảnh lại, ánh nhìn hai người gặp nhau, mặc Sênh lộ vẻ ngạc nhiên, nụ cười thoáng hiện nay trên mặt, chị hoảng sợ gật đầu.Dĩ Văn vội vàng xoay đầu gọi: “Dĩ Thâm…”“Gì thế?”“Chị ấy…”- Dĩ Văn đùng một phát dừng lại, trong đám người đằng trước không quan sát thấy bóng dáng Mặc Sênh đâu nữa.“Sao thế?” – Dĩ thâm nám hỏi.“Không, không có gì.” – Dĩ Văn cúi đầu. Chỉ gồm điều vừa rồi cô đã thấy họ, tại sao họ lại tiện lợi bỏ qua, cầm cố tình không sở hữu và nhận nhau? Lại còn Dĩ thâm nám nữa, ví dụ đã quan sát thấy…Không ngờ lại có ngày bản thân trở về đây.Chủ biên hỏi mặc Sênh trong đợt đầu gặp mặt nhau: “Cô Triệu, bởi vì sao cô lại chọn làm việc ở tp này?”Mặc Sênh bỗng run sợ không biết vấn đáp thế nào. Bởi sao ư? vì vì, đây là nơi tôi vẫn học 1 năm đại học? chính vì nơi phía trên tôi sẽ quen anh? bởi vì nơi đây tôi đã có tương đối nhiều kỷ niệm, rất nhiều?
Lúc đầu thiết yếu Mặc Sênh cũng không biết, lý do nơi thứ nhất chị nghĩ về tới sau khi về nước là thành phố nơi này. Mãi mang đến hôm gặp gỡ lại Dĩ thâm nám chị mới hiểu, chị muốn gặp gỡ anh, mặc dù anh đã không còn thuộc về chị, mà lại chị vẫn mong mỏi nhìn thấy anh.Chỉ quan sát thôi.“Có lẽ là do tôi cần thiết về nhà.” – mang Sênh nói. Nhà biên chú ý chị rất mất thời gian có vẻ ngạc nhiên, hoàn toàn có thể giữ cô ta làm cho phóng viên hình ảnh – Bà nhà biên âm thầm nghĩ.Tuy nhiên, việc chủ biên quá quý trọng lý lịch thao tác ở quốc tế của chị lại khiến Mặc Sênh cảm giác bất an.“Đó chỉ là một trong những tạp chí nhỏ.” – Chị nói với bà ta như vậy.“Ồ, cô Sênh.” – Bà công ty biên hơn 40 tuổi thân mật gọi tên khoác Sênh: “Chị khen kiến thức và kỹ năng sâu rộng của tớ ư? kỹ năng của tôi khôn xiết bình thường. Tôi chỉ thao tác làm việc ở một tờ báo bé dại của Mỹ, biết hơi rõ tờ báo kia thôi.”- khoác Sênh cười cợt đáp lại lời khen của bà nhà biên, cảm hứng bất an vào chị thốt nhiên chốc tiêu tan.“Cô Sênh, tôi biết, một người trung quốc làm phóng viên hình ảnh ở Mỹ đâu phải dễ, nhất mực chị phải ưu tú hơn bạn da trắng. Lũ họ luôn cho rằng tín đồ Trung Quốc chúng ta không gồm gen nghệ thuật.”- Bà công ty biên liên tiếp câu chuyện.Việc làm cho vậy là đang ổn. Chị được trao vào có tác dụng phóng viên hình ảnh cho tờ tạp chí thiếu phụ này. Mang Sênh vẫn đến nhà hàng siêu thị đó download đồ, mà lại không hề gặp mặt lại họ. Mãi cho một hôm, người bảo đảm an toàn siêu thị hotline chị lại: “Chị ơi, mời chị mang lại phòng bảo đảm an toàn một lát.”Mặc Sênh ngạc nhiên, cảm xúc có chuyện chẳng lành, báo chí truyền thông nhiều lần đăng tin nhân viên bảo vệ ở một trong những siêu thị cưỡng chế xét nghiệm xét, thậm chí đánh khách hàng hàng.Mặc Sênh quan sát anh ta với góc nhìn cảnh giác, anh đảm bảo an toàn tỏ vẻ ái ngại, nói: “Xin lỗi chị, cửa hàng chúng tôi không có ý gì, chỉ mong mỏi hỏi, một tháng trước đây chị bao gồm đánh mất sản phẩm gì không?”Một tháng trước mình vừa về nước, chẳng lẽ đánh mất đồ vật gì nhưng mà mình ko biết? Chị âm thầm lặng lẽ đi theo người bảo đảm an toàn với một chút ít hiếu kỳ. Đến phòng bảo vệ, anh ta đưa mang lại Mặc Sênh một cái ví da màu đen.Nhìn qua khoác Sênh cũng biết đó không hẳn là ví của mình, chị phủ nhận nói: “Anh nhầm rồi, chưa phải của tôi.”Người bảo vệ ngạc nhiên, hỏi lại: “Chị mở ra xem.”Chị đón mẫu ví, mở ra, bên trong có bức ảnh của chị.Người bảo đảm nói: “Ảnh của chị buộc phải không, mặc dù giờ chị đang khác nhiều, dẫu vậy tôi vẫn dấn ra.”Khác cực kỳ nhiều, cũng chính vì bức ảnh chụp lúc Mặc Sênh vừa vào đại học, vẫn còn để tóc dài, đầu năm mới thành bím đuôi ngựa, mỉm cười một phương pháp ngốc nghếch.Sao nó lại có vào ví của một bạn lạ?
Mặc Sênh trả chiếc ví cho tất cả những người bảo vệ: “Đây trọn vẹn không đề nghị tôi.”Người bảo vệ vẫn một mực: “Người trong hình ảnh không cần chị sao?”“Đúng là tôi, nhưng loại ví không hẳn của tôi.”“Nhưng nhất mực là tín đồ quen của chị. Này, gồm khi người sở hữu của cái ví thì thầm yêu chị cũng nên…”Ồ, thiệt bất ngờ! Ai bảo người china thiếu óc liên tưởng?“Nhưng…”“Chị cố đi, núm đi. Mãi chẳng bao gồm ai mang đến nhận, để ở đây chúng tôi cũng khó khăn xử lý, mang nộp coi như sung công, thà trả lại mang lại chị, chị và người chủ sở hữu cái ví độc nhất định tất cả quan hệ cùng với nhau. Ồ, cơ mà biết đâu tôi chẳng tác thành một cuộc hôn nhân…” – Người bảo đảm an toàn hình như mê coi phim truyền hình, khăng khăng tin vào suy diễn của anh ta.Một tháng trước, hoàn toàn có thể Dĩ Thâm đang đánh rơi dòng ví vào thời gian họ chạm mặt lại nhau. Dĩ Thâm tấn công rơi ư? mang Sênh mang chiếc ví về công ty với diễn dịch vẩn vơ.Buổi tối sau khoản thời gian tắm xong, nằm trên giường, mang Sênh giở coi lại loại ví, kiểu dáng đơn giản, nhãn hiệu nổi tiếng, tiền ko nhiều, hoàn toàn không thể khẳng định được thân phận người chủ của nó.Mặc Sênh không nguy hiểm rút bức hình ảnh ra, ở một góc bức ảnh có mấy chữ nổi, chắc chắn rằng được tách bóc ra từ sách vở và giấy tờ nào đó, lật bức ảnh, chị tưởng ngàng, khía cạnh sau có chữ! đường nét chữ phóng khoáng, rắn rỏi như cào rách rưới giấy của anh, khoác Sênh không khi nào quên.Đó là nét chữ của Dĩ Thâm. Loại chữ viết bởi bút máy, mực đen: My sun shine!Trong một thành phố tinh vi vẫn hoàn toàn có thể sống rất đối chọi giản, làm cho việc, ăn, ngủ, chỉ bao gồm vậy. Sau thời kỳ thích hợp nghi ban đầu, phần lớn ngày tiếp theo sau chỉ là sự việc lặp lại lắp thêm móc.“Chị Sênh, tôi kiếm tìm chị khắp nơi.” – mang Sênh vừa phi vào tòa soạn, đang nghe có tín đồ gọi trường đoản cú xa.“Bạch hả, có vấn đề gì thế?”Bạch bọn họ Lý, còn rất trẻ, cũng là phóng viên báo chí ảnh. Cậu ta rất có tài tiếp xúc với các siêu sao, vô cùng mẫu buộc phải được giao phụ trách hình ảnh bìa.“Vợ em sinh cháu, buổi chụp hình ảnh siêu mẫu mã Tiêu Tiêu tương lai chị góp em được không?”Tiêu Tiêu? mặc Sênh hơi bởi dự: “Tôi thì không tồn tại vấn đề gì, có điều nghe nói tính khí cô ta rất khó chịu, nếu chưa phải là người quen chưa chắc hẳn cô ta đã gật đầu cho chụp.”Bạch đã nghĩ tới chuyện này, anh nghĩ một lát nói: “Thế này vậy, chị cứ đi thử, nếu như không được thì gọi cho em.”Ngày hôm sau, khi chú ý thấy người mẫu Tiêu Tiêu nổi tiếng lạnh lùng, mặc Sênh hoàn toàn bị bất ngờ, chị ngần ngừ giới chân dài trong nước, trước đó lại chưa lúc nào xem ảnh Tiêu Tiêu, ngạc nhiên cô ta lại…lại khôn cùng giống một người bạn thời đại học của chị.Nhưng bạn đh của mang Sênh là cô bé nông thôn chất phác, dềnh dàng về, còn cô chân dài trước khía cạnh chị, cặp người mẫu ngọc ngà vắt chéo cánh nhau, cồn tác thuốc lá vừa thiện nghệ vừa quyến rũ…Mặc Sênh không đủ can đảm nhận, chắc rằng chỉ là hai tín đồ giống nhau thôi.Nhưng người đẹp Tiêu Tiêu nheo mắt nhìn Mặc Sênh, đoạn sải những cách dài đến mặt chị:“Thế nào, không nhận ra nhau à?”“…Thiếu Mai ư?”“Hừ, không phải tớ thì ai đây.” Cô ta cười đắc ý.“Chị Sênh, té ra chị là bạn quen của Tiêu Tiêu? xuất sắc quá.” – Cậu Đồng đi thuộc vui vẻ góp chuyện.“Hồi học năm thiết bị nhất, cậu ở nệm trên, tớ giường dưới.”“Thời sinh viên ai cũng thích giường tầng.” – Người quản lý của Tiêu Tiêu chen lời.“Chẳng phải những vị cho chụp hình ảnh sao, mau chụp đi!” – Tiêu Tiêu thân thương giục.Thiếu Mai đổi khác nhiều quá! khoác Sênh vừa đem góc chụp vừa nghĩ, trước ống kính trọn vẹn không phải là một Thiếu Mai vụng về về đến đáng yêu. Vậy cô ta là ai?
Có lẽ chẳng là ai hết. Một nhiếp ảnh gia hoàn toàn có thể chụp được dòng thần của tín đồ mẫu, nhưng Mặc Sênh không chụp được cái thần của Tiêu Tiêu, có lẽ chị chưa đủ tài, xuất xắc nói đúng hơn, có lẽ rằng người đứng trước ống kính hoàn toàn không gồm cái đó.Tiêu Tiêu vô cùng trống rỗng! Một sự trống rỗng mang đến tuyệt vọng, chắc rằng chính sự trỗng rỗng này khiến cho cô ta phất như cồn.Chụp dứt một tổng hợp ảnh, Tiêu Tiêu xua tay: “Hôm nay chụp mang đến đây thôi.”“Nhưng, Tiêu Tiêu vẫn còn phải…” – Người làm chủ của Tiêu Tiêu ngạc nhiên nhắc.“Đến trên đây thôi.” – Tiêu Tiêu kiên quyết quay thanh lịch nói với mang Sênh: “Chúng mình đi uống cà phê.”“Lâu ngày ko gặp, buộc phải uống rượu bắt đầu phải, tiếc là cách đây không lâu dạ dày mình có vấn đề, đành uống cafe vậy.”“Ồ, uống coffe rất tốt, có lẽ bạn đề nghị uống cùng với sữa.” – khoác Sênh lưỡng lự nên nói nỗ lực nào. Tất cả bao nhiêu, từng nào chuyện buộc phải hỏi, đích thực không biết ban đầu từ đâu.“Sức khỏe khôn xiết quan trọng, nạp năng lượng kiêng cũng nên bao gồm điều độ.” – mang Sênh lựa chọn một chủ đề xung quanh rìa nói.“Xưa ni tớ chưa bao giờ ăn kiêng.” – Tiêu Tiêu nửa cười, nửa không: “Tớ nghiện rượu.”“Thiếu Mai!” – khoác Sênh ngạc nhiên bởi cái phương pháp cô ta đối sử với bạn dạng thân. Chị xúc động thế tay người bạn cũ. Thiếu hụt Mai, nguyên nhân lại trở đề nghị như vậy?
Tiêu Tiêu theo phản xạ hất tay khoác Sênh, có tác dụng chị ngẩn người, cả hai lạng lẽ có phần lúng túng.“Cậu biến đổi nhiều quá.” – thời gian lâu sau, mặc Sênh lên tiếng vẻ xót xa.“Đúng vậy, còn ghi nhớ hồi năm thứ nhất tớ âm thầm yêu một tín đồ không?” – Tiêu Tiêu lạnh lùng kể: “Một hôm, tớ nói thẳng với anh ta, tớ ham mê anh ta, anh ta ưng thuận nhưng không yêu tớ. Sau đó Thiếu Mai đang chết, tớ hiện giờ là Tiêu Tiêu”Lời Tiêu Tiêu như khía vào trung khu can. Mặc Sênh thấy đau lòng, chả biết nói gì thêm.Lát sau, Tiêu Tiêu lại nói giọng mỉa mai: “Rốt cuộc cậu vẫn không cụ đổi. Vẫn giả bộ cao thượng. Sao lại từ bỏ đất nước mỹ vàng son cơ mà về?”Câu nói ít nhiều làm tổn thương mặc Sênh, tuy thế nghĩ lại mình cũng có lỗi. Năm xưa, chị lẳng lặng bỏ đi, bảy năm bặt vô âm tín, chị bao gồm lỗi với chúng ta bè: “Lúc đó, bản thân đi vội vàng quá…”“Không nên nói cùng với tớ các chiếc đó.” – Tiêu Tiêu ngắt lời: “Những cái đó nên nói với Dĩ Thâm.”Hà Dĩ Thâm? Sao lại tương quan đến anh ta? – khoác Sênh nhớ lại cảnh Dĩ Thâm, Dĩ Văn cặp kè cùng mọi người trong nhà hôm ở cực kỳ thị: “Mình suy nghĩ anh ta chẳng thân mật đâu…”“Không quan tiền tâm? Cậu tưởng người nào cũng vô trọng điểm như cậu sao?”Tiêu Tiêu dường như xúc động: “Mấy ngày đầu thời điểm cậu mất tích, anh ta kiếm tìm cậu, trông tương đương một bạn điên, về sau anh ta một mực ở lại ký túc xá chờ, hiệu quả anh ta chờ được cái gì?” Tiêu Tiêu cau mày: “Kết trái là tất cả mấy người đến có đồ của cậu đi, họ bảo cùng với anh ta, bảo với bọn chúng tớ, cậu đã từng đi Mỹ, có thể không khi nào trở lại.”“Mặc Sênh, cậu ác quá.” – Tiêu Tiêu dừng một lúc, lại tiếp: “Tớ không lúc nào quên phản ứng của Dĩ Thâm cơ hội đó, anh ta bao gồm cái vẻ của một bạn bị rơi xuống vực, mặt tối tăm, vô vọng khiến bọn tớ phát sợ, không ngờ một người kiêu sa như Dĩ Thâm, lại như vậy…”Mặc Sênh choáng váng, chuyện đó bao gồm thật ư ?“Có lẽ anh ta thấy áy náy…”“Triệu mặc Sênh, người bỏ Dĩ rạm đi Mỹ là cậu, cậu new là fan phải áy náy,”“Thiếu Mai, cậu thiếu hiểu biết đâu…”“Tớ tất cả mắt, tớ hiểu.”Tiêu Tiêu ko nói nữa. “Vậy ra phần lớn người nhận định rằng mình quăng quật anh ta! rõ ràng không buộc phải thế!”- mặc Sênh mỉm cười cợt cay đắng.Rõ ràng anh ta vẫn nói như vậy…Anh ta nói anh ta không muốn chạm mặt chị, không khi nào muốn nhận thấy chị nữa. Anh ta bảo chị đi đi, càng xa càng tốt…Rõ ràng là anh ta!Từ biệt Tiêu Tiêu, mang Sênh đi trên phố phố khi đó đã vào hạ, lời Tiêu Tiêu vẫn vang bên tai.“Về sau anh ta ở một mình mãi…” chũm còn Hà Dĩ Văn? không hẳn cô ấy yêu thương Dĩ thâm nám mãnh liệt, quyết theo xua đuổi anh ấy bởi được sao?”Rốt cuộc bọn họ không ở với nhau. Vậy chuyện năm xưa là nỗ lực nào?
Vì sao Dĩ rạm lại nói như vậy?
Mặc Sênh xòe bàn tay, bên trong có mảnh giấy viết địa chỉ cửa hàng của “Văn phòng luật pháp sư Hà Dĩ Thâm.”Tiêu Tiêu nói: “Có thể cậu cần.”Không phải mình mang đến tìm mà chỉ cần tiện đường rẽ qua. Tuy vậy quả thực khoác Sênh vẫn đứng trước cửa ngõ “Văn phòng nguyên tắc sư…”Cô gái con trẻ nói như người có lỗi: “Luật sư Hà không có đây, xin hỏi, chị có hẹn trước không?”Mặc Sênh ko nhớ xúc cảm của chị dịp đó, thất vọng hay nhẹ nhõm: “Không.”“Vậy nếu như chị gồm việc, tôi đang nhắn với nguyên tắc sư Hà, hoặc là…” – cô gái nhìn đồng hồ thời trang trên tường: “Chị có thể chờ, hình thức sư Hà cũng chuẩn bị về.”“Ồ không, lần sau tôi đến.” – mang Sênh đi vài ba bước, đoạn xoay lại: “Đây là cái ví của vẻ ngoài sư Hà, nhờ cô chuyển giúp, cảm ơn.”Một tác dụng đến là hay!Vốn duyên mỏng manh chẳng trách tình ko sâu.“Chị Sênh, chị thấy thao tác ở vào nước và ở quốc tế có gì khác nhau?” – sắp tới hết giờ làm việc, một nhân viên cấp dưới cùng phòng đùng một cái hỏi.“À,” – khoác Sênh quan sát quanh, thấy không tồn tại sếp, đề nghị nói thẳng thẳn: “Lương cao hơn nữa nhiều.”“Tiếc thế!” – Đồng nghiệp suýt xoa.“Ở bên đó chị gồm bị minh bạch đối xử không?”“Ít các cũng có.”“Thực ra chuyện này cũng chẳng đáng quan tâm, ngay bạn Hồng Công cũng còn coi thường fan Đại lục nữa là!” – Đồng nghiệp Đại Bảo vừa tự Hồng Công về xen lời.“Khi bạn dạng thân mình gặp gỡ phải chuyện kia mình sẽ không còn nghĩ thoáng được như thế đâu. Một lượt trước mặt từng nào đồng nghiệp của tôi, ông chủ đùng một cái tuyên bố, Trung Quốc không có một nhà nghệ thuật và thẩm mỹ thực sự. Tôi tức lắm, chưa lúc nào cảm thấy mình thực sự là người trung hoa đến vậy, ngay trong lúc đó tôi chỉ vào mũi ông ta nói, ông biết được những điều gì về nghệ thuật Trung Quốc. Khi người Trung Quốc cửa hàng chúng tôi làm nghệ thuật, lần chần người Mỹ những ông đang lang thang ở đâu!“Có cố chứ, khôn cùng khảng khái!” – các đồng nghiệp vỗ tay tán thưởng, khen câu đối đáp xuất xắc tuyệt, tiếp nối có ai đó hỏi: “Về sau vị sao chị bị sa thải?”“…” khoác Sênh cười – “Ông chủ tuy ngạo mạn, nhưng cũng khá độ lượng. Về sau, một hôm lưỡng lự ông ta lấy đâu ra tờ giấy to có các ô vuông bảo tôi viết mấy chữ Trung Quốc, ông ta nói ao ước treo sinh hoạt phòng khách.”“Thật không?”“Chị Sênh, chữ chị đã có được không”’“Tôi biểu đạt ngay bản lĩnh của Trịnh bạn dạng Kiều, đầu tiên tôi lôi nào cây bút nào nghiên nhằm tất lên bàn, làm ra vẻ loay hoay một hồi, tôi ngoáy ngay lập tức mấy chữ. Nói thực mấy chữ đó nếu không hẳn chính tay tôi viết, tôi cũng chịu quan yếu nào đọc ra.”“Chị viết chữ gì?”“Nhĩ nãi man di” (“Ông cũng chính là đồ man di”)“Ọc!” – tất cả ai đó cười bắn cả trà trong miệng ra.Trong tiếng cười cợt rộ, có người gọi: “Chị Sênh, có bạn tìm.”Mặc Sênh quay đầu, Hoa Tiên Tử – tè Hồng tên hiệu “ Hoa Tiên Tử” le te chạy vào, thở gấp: “Chị Sênh, ở phòng khách kia kìa, điển trai lắm, siêu lạnh lùng, rất đàn ông, thoạt quan sát đã biết ngay thuộc loại bầy ông thành đạt. Chị Sênh, chị vừa về nước sẽ đã tăm được đám hời thế. Vậy cơ mà cứ cất tài.”Lời của Hoa Tiên Tử nếu tin được bao gồm họa là lợn cũng biết bay, lời cô ta ít nhất cũng buộc phải trừ hao mấy phần, thậm chí còn một nửa.Nhưng khoác Sênh khôn xiết tò mò, chị vừa về nước đang quen biết ai đâu, ai có thể đến kiếm tìm mình chứ?
Tuyệt nhiên cần thiết nghĩ lại là anh!Nhưng người đàn ông đứng mặt cửa sổ phòng khách tòa soạn quay sườn lưng về phía chị, đó là Hà Dĩ Thâm.Nghe giờ đồng hồ kẹt cửa anh quay đầu lại, góc nhìn lạnh lùng nhắm đến phía chị, trọn vẹn lãnh đạm, không một chút biểu cảm.Hoa Tiên Tử không nói quá, người lũ ông này khôn xiết mực tuấn tú, phong thái đường hoàng, cỗ comple cao cấp vừa vặn làm tôn vóc người cao lớn tuyệt đẹp, vẫn tỉnh bơ tự tin như truớc, tuy thế có gì đấy xa cách khiến cho người ta e ngại.Mặc Sênh thiết yếu nào mở miệng.Người bầy ông điềm tĩnh, chậm rãi gật đầu chào: “Triệu tiểu thư”Triệu tè thư?
Mặc Sênh thực sự mong muốn mỉm cười nhưng cực nhọc quá: “Hà… tiên sinh”Chỉ mẫu ghế phía xa, chị nói: “Mời ngồi!”Mặc Sênh đi rước hộp trà, chị không thể bình tâm như anh, chỉ cố đậy giấu xúc hễ của mình: “Anh uống gì?”“Cảm ơn, không cần.” – Ánh mắt nghiêm nghị, anh ta nói. “Tôi nói vài câu rồi vẫn đi ngay.”“Anh mang lại tìm tôi, sao biết tôi sinh sống đây?” Anh im lặng, lát sau new nói: “Tiêu Tiêu, tôi là luật sư của Tiêu Tiêu.”“Có bài toán gì không?’Khẩu khí của anh ta như toát ra khá lạnh: “Mấy ngày hôm trước Triệu tè thư hạ chũm đến công sở của tôi, nói là đang quay trở lại, đợi mãi ko thấy, tôi đành thân hành mang đến thăm.”Mặc Sênh gớm ngạc, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt sáng quắc của anh ấy ta: “Sao anh biết..” Chị không để lại tên, sao anh ta biết tín đồ đến trả loại ví là chị?“Tiểu thư, tôi đương nhiên có tác dụng suy đoán của một fan bình thường” – Anh ta nói giọng đầy vẻ chế nhạo.Có lẽ những luật sư đầy đủ thế. “Khả năng suy luận của một fan bình thường.” khoác Sênh quan sát vào tường ngăn trước mặt: “Tôi mang lại trả mẫu ví, anh nhận thấy rồi, đề xuất gì cần đến đây.”Mắt Hà Dĩ Thâm đùng một cái loé lên: “Ngoài trả cái ví, cô không tồn tại việc gì nữa ư?”Còn có câu hỏi gì nữa? mang Sênh nói ngừng khoát: “Không”“Rất tốt” – đôi mắt anh ta nhoáng thất vọng, anh bước tới trước mặt chị: “Nhưng tôi tất cả việc.”Anh lấy loại ví nhằm trước khía cạnh chị: “Trong cái ví này vốn dĩ gồm một bức ảnh, cô Triệu bao gồm biết gì về nó không?”Đương nhiên biết, khoác Sênh cúi đầu: “Thế ư? Qủa thiệt tôi không nhằm ý.”“Thật sao? vào ví kế bên tiền chẳng bao gồm gì nữa, sao cô Triệu biết nó là của tôi?”Mặc Sênh lặng lặng. Chị quên rằng anh là qui định sư, luôn luôn biết tìm thấy sơ hở trong lời nói của đối phương. Nếu còn muốn lừa anh ta phải biết lượng sức mình.Anh ta tương đối cúi bạn nói như nói thầm: “Cô có thể cho tôi xin lại bức hình ảnh không?”Mặc Sênh hốt nhiên cảm thấy kỳ lạ. Anh ta tất cả ý gì vậy? Vừa tỏ ra là bạn ngoài, vừa ước ao đòi lại bức ảnh.“Người trong hình ảnh là tôi, nguyên nhân tôi nên trả lại anh?”“Triệu đái thư, tôi khuyên nhủ cô tránh việc tranh luận vụ việc quyền thiết lập với một dụng cụ sư.” – Dĩ Thâm hờ hững nói.Mặc Sênh tức giận, một Dĩ thâm như vậy, chị không quen, cũng quan yếu đối phó. “Bức hình ảnh không gồm ở đây.” – sau cuối chị nói.“Vậy ngày mai xin cô trả mang lại tôi.”“Ngày mai tôi có…”“Triệu tè thư!” – Hà Dĩ thâm nám ngắt lời chị: “Tôi nghĩ, họ đều không muốn quấy rầy fan khác, tại sao không ngừng sớm đi.”Kết thúc mau chóng ư? mang Sênh lạng lẽ hồi lâu: “Anh cần bức ảnh làm gì?”“Ai biết được.” Ánh mắt Dĩ thâm u ám: “Có lẽ tôi hy vọng có nó ở bên để nói tôi loại quá khứ xuẩn dở hơi của tôi.”Xuẩn ngốc, đúng thế, thừa xuẩn ngốc! Vậy mà lại chị đã hy vọng.Hà Dĩ thâm nói giọng kiên quyết: “Ngày mai tôi mang lại lấy, nếu cô bận rất có thể nhờ người chuyển mang lại tôi. Trợ thời biệt, Triệu tiểu thư.”“Tốt” – Hà Dĩ Thâm bất chợt nhiên xoay đầu lại, mặt vẫn rắn đanh: “Cảm ơn sự hợp tác và ký kết của cô, ngày mai chạm mặt lại.”Mặc Sênh lặng nhìn cái dáng thon cao lớn ra đi dần. Chưa hẳn chị không hình dung cảnh tượng nhị người gặp nhau, nhưng như thế này qủa thực chị không còn ngờ tới, ngay một chút ít thân tình lúc nói: “Ngày mai gặp lại” anh ta cũng không có.Quá khứ xuẩn ngớ ngẩn ư?
Mặc Sênh đứng trước tấm gương to trong phòng ngủ, để ý nhìn người thiếu phụ đối diện với bản thân trong gương. Trường hợp mái tóc ngắn trở thành những lọn đuôi sam, ví như làn domain authority rám nắng trở đề xuất trắng mịn, nếu hoàn toàn có thể cười một cách dễ chịu và thoải mái vô tư…Điều quan trọng nhất là, nếu rất có thể xóa đi vẻ u uất chất chứa trong lòng mắt, vậy vào chính là vẻ thơ ngây học tập trò, chị sẽ vươn lên là Triệu khoác Sênh khi mới quen Hà Dĩ rạm ngày mới vào đại học“Hà Dĩ rạm …”“Hà Dĩ Thâm…”Mặc Sênh không rõ tôi đã đeo bám Hà Dĩ Thâm như thế nào, Dĩ rạm lại càng không biết, đằng nào cơ hội đó chị cũng chính là người đuổi theo anh. Cho tới một hôm, không chịu đựng nổi, Dĩ thâm nghiêm khía cạnh hỏi: “Triệu mặc Sênh, tại sao cô cứ dính theo tôi như vậy?”Nếu là hiện nay chị đang ngượng đến chết! tuy nhiên, lúc đó chị lừng khừng ngượng là gì, chị nhướn mi hỏi: “Dĩ Thâm, anh dở hơi hay là tôi ngốc, ồ cơ mà anh lý tưởng như vậy, nhất định là tôi gàn rồi, sao tôi lại thảm hại mang đến thế, bám theo tín đồ ta mà chần chờ mình đang làm cho gì!”Còn nhớ thời gian đó Dĩ Thâm đang tròn mắt bỡ ngỡ hồi lâu. Về sau nhắc lại chuyện này, anh có vẻ vừa bực vừa bi thiết cười tuyên bố, anh ta vốn cố tình làm vậy để Mặc Sênh cần xấu hổ, ngờ đâu trên đời lại sở hữu người phương diện dày mang lại thế, kết cục tín đồ xấu hổ lại đó là anh.Cho đề nghị chàng sinh viên lý lẽ khoa sau đó 1 hồi im lặng ở đầu cuối đã hoàn toàn có thể đối phó được, mặc dù cũng chỉ có thể bắp bắp: “Tôi không định có nữ giới lúc còn vẫn đi học.”Lúc đó Mặc Sênh ngây thơ đến mức không nhận biết đó chỉ là loại cớ, đề nghị lại liên tiếp tấn công: “Vậy thì tôi xếp sản phẩm trước, ngóng anh tốt nghiệp đại học, coi liệu giành được anh ưu tiên tuyển lựa ?”Trước một đối thủ ngoan nỗ lực đến vậy, chàng phương tiện sư tương lai đành bó tay, phái mạnh ta gấp chuồn thẳng sau thời điểm ném lại một câu: “Tôi cần lên lớp.”Mặc Sênh đương nhiên không cam chịu thất bại, nhưng trước khi chị nghĩ ra biện pháp giỏi hơn, thì sẽ nghe mọi bạn bàn tán: “Hà Dĩ thâm khoa phép tắc nghe đâu mới tất cả bồ, hình như tên là Triệu mang Sênh, cái brand name nghe là lạ”Nghe vậy khoác Sênh chạy như cất cánh đến giảng đường tìm Dĩ Thâm, thanh minh: “Tin đồn không hẳn do tôi tung ra, anh nên tin tôi bắt đầu được.”Dĩ Thâm ngước đầu khỏi cuốn sách, mắt trong veo nhìn chị nói: “Tôi biết”Mặc Sênh hỏi lại một giải pháp ngốc nghếch: “Sao anh biết?”Dĩ Thâm vấn đáp tỉnh khô: “Bởi vì chính tôi tung ra tin đó.”Lần này mang đến lượt khoác Sênh lặng bặt, Dĩ thâm nám giải thích: “Tôi đã nghĩ suy rồi, nếu cha năm sau, cô cố định là bạn nữ của tôi, vậy sao tôi ko sớm sử dụng quyền kia của mình.”Trời! dịp đó!Khóe mồm của người thiếu phụ trong gương hiện hữu nụ cười. Nhưng nụ cười vẫn chưa kịp hiện lên song mắt, vẫn lại trở nên mất.Mặc Sênh cách ra ban công, lòng ngổn ngang. Ngước nhìn bầu trời, sao thưa thớt, ngày mai có lẽ là một ngày nắng đẹp.Hết chương 1

Chuyện tình đẹp mắt như mơ của Hà Dĩ Thâm với Triệu mang Sênh đã để lại cho người theo dõi nhiều cung bậc cảm hứng khi theo dõi tác phẩm "Bên Nhau Trọn Đời" (My Sunshine).


Trong thời gian qua, chuyện tình đẹp mắt như mơ của Hà Dĩ Thâm và Triệu khoác Sênh đã đưa người theo dõi và người ái mộ đi qua nhiều cung bậc xúc cảm khi theo dõi sản phẩm này. Đặc biệt, phim vẫn giữ lại được sự nóng áp, và ngọt ngào theo phong thái rất gắng Mạn. Dưới đây là những giây phút đáng nhớ trên màn ảnh của đôi bạn Dĩ thâm nám – mang Sênh.

Bạn đang xem: Hà dĩ thâm triệu mặc sênh



Bán sỉ đồ bộ mặc nhà hcm - xưởng sỉ đồ bộ angel shop


Hè 2023, Sầm sơn đã khiến cho nhiều bạn không khỏi bất thần về sự lột xác của một điểm đến chọn lựa vốn đã quen thuộc, thậm chí còn trở thành một hiện tượng du lịch. Du ngoạn Sầm Sơn đã mất là nỗi e ngại của du khách, mỗi khi đi tìm kiếm câu trả lời cho câu hỏi: đi đâu hè này?


không những thế mạnh về thêm vào nông nghiệp, xóm vùng cao yên Thắng, huyện Lang Chánh còn tồn tại tiềm năng bự về phát triển du ngoạn cộng đồng. Trong thời điểm gần đây, cấp cho ủy, chính quyền xã Yên chiến thắng đã thân yêu huy động những nguồn lực để “đánh thức” tiềm năng này.


nằm cách tp Thanh Hóa khoảng tầm 50km về phía Nam, bán hòn đảo Nghi Sơn như 1 món xoàn mà vạn vật thiên nhiên ưu đãi, ban tặng kèm cho mảnh đất nền và con người nơi đây. Trước kia, bán đảo Nghi Sơn danh tiếng là vùng đất trù phú, no ấm với bề dày văn hoá và đều huyền thoại. Ngày nay, bán đảo này vẫn giữ đến mình nét xin xắn của sự bình yên mặc dù có nhiều chuyển động du lịch.


Trang web phượt trực đường Booking.com của Hà Lan vừa chuyển ra lưu ý về những điểm du ngoạn biển trên toàn chũm giới, cân xứng với các tiêu chuẩn về chi tiêu của du khách. Đáng chú ý, Đà Nẵng của vn đã lọt danh sách này về tiêu chuẩn "tiết kiệm".


Họa sỹ Hoàng Trọng tuyển vốn được nhiều người biết đến là 1 “Thầy đồ” cùng khá thân cận với phần đa người thương yêu thư pháp. Đặc biệt sát đây, anh còn được biết đến là người đầu tiên ở xứ Thanh “thổi hồn” vào những bức ảnh được vẽ trên nền những mâm gỗ thời xưa.


ĐÀI PHÁT THANH VÀ TRUYỀN HÌNH THANH HÓA

Chịu trách nhiệm nội dung: Phạm Văn Báu - Giám đốc Đài PTTH Thanh Hoá

*



Chỉ được phát hành lại tin tức từ trang web này lúc có sự đồng ý bằng văn bản của Đài phân phát thanh và Truyền hình Thanh Hoá.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

BÀI XEM NHIỀU

  • Công dụng của 5 loại Đậu và các bài thuốc dân gian, bột ngũ cốc 5 loại Đậu dinh dưỡng cao nên sử dụng

  • 12 chiến công của hercules, 12 chiến công của hercule ebook

  • Các local brand việt nam giá rẻ bạn nên biết!, just a moment

  • Tháng 10 là tháng con gì ? tháng 10/2022 Âm là tháng mấy dương?

  • Các dấu thanh trong tiếng việt : hướng dẫn phát âm cho người nước ngoài

  • Bài thuyết trình về trang phục tái chế của lớp 3d2, thuyết trình thời trang tái chế hài hước

  • Bộ đề thi topik tiếng hàn sơ cấp 1, bộ đề thi topik i

  • Cách mặc quần legging đẹp cực sành điệu và chanh sả, #55 cách phối đồ cực sành điệu